[DVĐN] Chương 36+37+38+39+40

DIỄN VIÊN ĐA NĂNG

Tác giả: Hoa Ban

*Toàn bộ nội dung, nhân vật được sinh ra từ bán cầu não trái và phải của Hoa Ban.

*Vui lòng nói với chủ nhà nếu bạn muốn đem con cái người ta đi đâu.

*Hoaban.blog.yahoo Hoabanland.wordpress là bệ phóng tên lửa chiến lược của Hoa Ban đã được Liên hợp quốc công nhận.

*Hãy thực hiện văn hóa online bằng cách nhấn nút “like” sau mỗi bài viết hoặc comment để tạo động lực cho Hoa Ban tiếp tục sự nghiệp chém gió!

*Cuối cùng hy vọng tài viết lách của mình sẽ đem lại sự thư giản cho bạn đọc ^^

Chân thành cảm ơn!

————————————————————————————————————–

Chap 37: Vương quốc VAIZA- ĐẤT CỦA MẶT TRỜI


Tôi mở mắt dậy trong tình trạng vẫn còn một nửa mê man. Bộ rèm giường màu hồng bồng bềnh và rực rỡ. Thứ màu sắc đó làm tôi thấy thân quen và dễ chịu. Tôi rên rỉ cử động cái đầu. Sao hôm nay trời nóng thế nhỉ? Tóc tôi rũ rượi xõa dài trên tấm chiếu. Là chiếu sao? Tôi mở to mắt nhìn. Nào giờ đã quen nằm giường đệm, cảm giác này rất lạ. Đó là một chiếc chiếu đan bằng vỏ cây, loại cây gì thì tôi không rõ. Những sợi thực vật thẳng đều xếp vào nhau rất khéo. Trên chiếu vẽ nhiều hoa văn hình mặt trời vàng sáng. Tất cả đều là mặt trời. Tôi bắt đầu chú ý nhìn xung quanh. Hình như có ai đó ở gần. Mắt tôi điều chỉnh lại để nhìn cho rõ. Có 2-3 cái đầu đang chụm lại bên trên. Tiếng nói chuyện khe khẽ nhưng vẫn gây ồn ào. Họ nói cái gì đó mà tôi không hiểu được. Tôi mở to mắt nhìn. Có 3 người phụ nữ đang cúi xuống nhìn tôi. Họ trông giống nhau vì ai cũng che mặt bằng thứ vải the màu cam tươi.

-Á!

Tôi bật người dậy làm 3 bà giật mình. Tôi lo lắng nhìn họ và lùi vào sâu trên giường. Một trong ba bà đưa tay ra, ý muốn trấn an và nói:

-@#$%^&*+~{:?

Tôi tròn mắt nhìn. Thế là bà này quay sang nói với người bên cạnh:

-^%$#@-|^

Rồi người kia khẽ cúi đầu, điệu đà nắm váy chào rồi đi ra khỏi phòng. Lúc này tôi mới để ý nhìn quanh. Căn phòng tôi nằm rộng rãi với trần hình vòm và cao chót vót. Tất cả quét voi trắng và nhiều phù điêu. Có một khung cửa thông ra bên ngoài. Nó giống như cửa sổ nhưng rất rộng và không lắp kính hay bất cứ thứ gì. Dường như người ta cố tình dục một lỗ vuông to để mời ăn trộm vào!? Tôi có thể trông thấy nhiều thứ từ cái ô vuông đó. Bên ngoài là một khu vườn đầy nắng, lát toàn sỏi màu. Thứ cây chủ yếu là cọ hoặc một lòai cây nào đó giống như cây cọ. Những bông hoa đỏ vàng và to hơn mức bình thường đang khoe sắc. Trong khu vườn giống như vườn thượng uyển của các cung điện. Tôi lại nhìn quanh phòng. Căn phòng bài trí tao nhã với nhiều món đồ lạ lẫm. Thứ gì cũng màu mè và có chiều hướng rườm rà. Những chiếc quạc xòe làm bằng lông công, những pho tượng gỗ hình lạc đà, một bộ ngà voi dài và cong như của loài ma mút, một bộ sưu tập các con bướm nhiều màu lồng trong khung kính và ấn tượng nhất là những con bò cạp. Tôi thấy chúng nằm im lìm trong cái thùng kính. Trông có vẻ chúng là những con “thú cưng” được cho ăn mỗi ngày. Theo tôi thì cá vàng dễ thương hơn nhiều!

Lúc đó, tấm rèm mở ra và một phụ nữ bước vào phòng. Lập tức tôi bị thu hút bởi trang phục người đó mặc. Chiếc váy tốn kém nhiều vải nhưng vẫn không che hết cơ thể của người phụ nữ. Cô ấy trông còn trẻ và cơ thể mềm mại uốn éo. Cái áo chỉ đủ che phần ngực mà lại còn trễ xuống lộ ra những đường cong căng tròn. Phần bụng phẳng lì không được che đậy cho tới dưới rốn. Chiếc váy là một tấm vải the xanh biển điểm xuyến những hoa văn tinh tế ôm hờ hững từ bụng dưới, cảm giác có thể tuột ra bất cứ lúc nào. Đôi chân thuôn dài ẩn hiện sau lớp vải mỏng dính. Váy không may liền mà để hở một phần bên hong trái vì thế hơn một nữa bắp đùi chân trái lộ ra. Đuôi váy thì lại dài và nằm la liệt dưới đất.

Nhìn chung cô ấy mặc đồ như không mặc và tuy dùng nhiều vải nhưng chẳng che được bao nhiêu. Tôi trầm trồ nhìn vẻ đẹp của người phụ nữ. Đôi mắt hai mí đen to một cách ấn tượng. Đuôi chân mày lấp lánh những chấm kim cương xếp thành hàng một cách nghệ thuật. Mặc dù cô ta đeo nạm che mặt nhưng tôi vẫn mường tượng được những nét thanh tú tuyệt vời. Người phụ nữ nhìn tôi, cặp mắt híp nhẹ như đang cười. Cô đưa tay vẫy nhẹ về phía 2 bà đang có mặt trong phòng. Hai người kia không nói gì đều nắm váy cúi chào và lui cả ra ngoài. Dáng đi của họ hơi nghiêng và mềm mại như đang lướt trên nước. Có lẽ họ phải tập luyện nhiều để có được cung cách như vậy. Khi còn lại có hai người, cô gái xinh đẹp kia mới mở khăn che mặt ra. Qủa như tôi đoán! Người này chắc chắn phải là tiên nữ giáng trần rồi.

-Điện hạ đã khỏe rồi chứ?

Cô ấy cất tiếng nói. Tôi giật mình nghe thứ ngôn ngữ quen thuộc thoát ra một cách trôi chảy từ đôi môi căng mộng đỏ thắm.

-À… vâng…

Tôi mơ màng đáp lại. Cô gái gật đầu cười dịu dàng. Những đường nét trên khuôn mặt của cô nhìn quen quen. Tôi cố nhớ xem đã gặp ở đâu rồi.

-Xin cho hỏi, tôi đang ở đâu vậy. Và cô là ai?

Người phụ nữ nhẹ nhàng tới bên giường, ngồi xuống chiếu. Tôi có dịp nhìn gần hơn những chi tiết trên khuôn mặt và mái tóc cô. Sóng mũi thẳng đuột, lông mi cong dài và đều tuy hơi thưa, khuôn mặt trang điểm rất cẩn thận nên không có khuyến điểm nào. Mái tóc cô dài đen bóng tết lại một bím to nhưng cố ý làm cho lỏng lẻo để mỗi khi cô vén tóc sang một bên vai tóc được phồng tự nhiên. Trên suối tóc đính rãi rác vài rợi kim tuyến màu làm cho nó trở nên lấp lánh, huyền ảo. Tôi quá say sưa ngắm nghía mà quên mất phép lịch sự, cứ nhìn chằm chằm vào mặt người ta.

-Cô đẹp quá!

Tôi buộc miệng nói không kịp suy nghĩ. Cô gái lập tức bật cười, cả tiếng cười cũng có duyên.

-Cảm ơn, người đẹp nhờ lụa ấy mà!

Tôi mím môi không khỏi ghen tị. Nếu tôi “tân trang” giống cô ấy thì chắc gì đã đẹp như vậy. Sau khi cười xong cô gái mời nghiêng đầu bảo

-Điện hạ… Người hiện giờ đang ở Vaiza, cung điện Mặt Trời của Hoàng đế Zapbadoc IX. Ta là Đương Kim hoàng hậu, cứ gọi tên ta là Vanya!

Tôi giật mình nghe những thông tin mà cô ấy nói. Là Hoàng Hậu, thảo nào đẹp lung linh như thế.

-Điện hạ… Người đã ngủ khá lâu rồi, có lẽ nên đi tắm rữa và ăn tí gì đó.

Nói rồi cô búng tay 2 cái. Thế là ba bà khi nãy bước vào. Hoàng hậu nói với họ:

-^&*$@#*

Ba bà cúi đầu đồng thanh đáp. Hoàng hậu quay lại nói với tôi

-Điện hạ cứ thoải mái tắm rữa, Người có thể mặc váy áo trong hành lý đem theo… tuy nhiên… tốt nhất cứ ăn mặc như chúng tôi. Thời tiết ở đây rất nóng! Ba bà cung tì đây sẽ giúp Người có một bộ cánh duyên dáng…

Nói rồi hoàng hậu đứng dậy kéo khăn che mặt và đi ra ngoài. Tôi chỉ kịp nói một tiếng cảm ơn yếu ớt.

Cung điện Mặt Trời rất đẹp và đúng như tên gọi của nó, khắp mọi nơi đều là mặt trời. Từ các vách tường cho tới trần nhà, sàn nhà. Mọi thứ choáng ngợp bởi các họa tiết mô phỏng mặt trời. Cùng một chủ đề nhưng không hoa văn nào giống hoa văn nào. Có những mặt trời đơn giản tinh tế, những mặt trời đồ sộ nhiều chi tiết, những mặt trời hài hước vui vẻ, những mặt trời trang nghiêm khuôn khổ,… Tôi nằm trong bồn nước mát lạnh so sánh các hoa văn với nhau rồi nhận ra mình cũng đang tắm trong một mặt trời. Cái bồn xây hình tròn và thêm những tia phát sáng xung quanh. Tôi muốn hỏi vì sao ở đâu cũng có mặt trời nhưng ba bà tì nữ không hiểu. Đành thở dài cho qua.

Sau khi tắm xong họ giúp tôi mặc đồ. Tôi bắt đầu làm quen với trang phục ở đây. Tôi chọn một bộ váy xanh nhạt không nổi bật. Chiếc áo không quá hở hang như của Hoàng Hậu nhưng phần váy vẫn là vải the. Mặc xong vẫn không che được cái rốn! Tôi ngượng nghịu quay trái quay phải ngắm mình trong gương. Tóc tôi vừa gội xong còn ẩm ướt nên được xõa ra. Một bà đeo cái khung bạc lên đầu tôi. Thật ra nó nhẹ và không cấn đau. Cái khung có 5 cây dài chìa lên cao, nối với nhau bằng những sợi bạc mỏng lấp lánh. Mới đầu tôi không hiểu tác dụng của nó cho tới khi họ đan tóc tôi vào cái khung. Toàn bộ tóc trải lên nền khung dựng lên như cái vương miện. Đuôi tóc dài từ đầu khung vẫn xõa ra bay bồng bềnh. Nhìn như cái khăn trùm đầu của quan âm. Tôi thích thú với kiểu tóc mới lạ. Như vậy vừa đẹp mà lại giúp tóc chóng khô. Thời tiết nóng bức ở đây thì không ai thích dùng máy sấy.

Sau khi đã xong xuôi họ dẫn tôi ra ngoài. Tôi có dịp ngắm nhìn tòa lâu đài xinh đẹp này. Có tất cả 2 tòa nhà cao to, nối với nhau bằng những chiếc cầu bắt ngang, cao lêu nghêu giữa không trung. Mỗi tầng của hai tòa nhà đều nối với nhau như thế. Nó làm tôi lên tưởng tới mấy tòa tháp đôi trọc trời trên thế giới. Đi qua chiếc cầu là một cuộc du ngoạn rất thú vị. Những cơn gió nóng sa mạc thổi vào má tôi. Đi được nửa chiếc cầu tôi bắt đầu nhận ra sự thay đổi. Những họa tiết mặt trời thưa dần và thay thế vào hình ảnh của mặt trăng. Tôi đoán tên của lâu đài thứ hai là Cung Điện Mặt Trăng. Trên đường đi tôi gặp vài tốp người. Có thể là quan thần hoặc người hầu. Trang phục họ mặc nhiều màu sắc và quá tự do không thể đoán được. Vài người cúi đầu chào tôi nhưng đa phần chỉ tò mò nhìn. Tôi quá khác biệt với họ, nhất là màu da. Mọi người ở đâu nó nước da sẫm màu vì nắng. Có những người da bánh mật, da nâu, da đen. Trắng trẻo nhất thì cũng là màu vàng đậm. Còn da tôi thì có màu trắng hồng đặc trưng như những người trong nước.

Cuối cùng cũng vượt qua cây cầu tiến vào lâu đài Mặt Trăng. Màu sắc ở đây là tong màu lạnh. Các hoa văn nhẹ nhàng và tạo cảm giác dễ chịu. Tôi phát hiện ra cả hai tòa nhà đều không có cửa. Mọi lối đi đều mở rộng và chỉ che chắn bằng rèm. Có lẽ an ninh ở chỗ này rất tuyệt hoặc vì thời tiết nóng nên người ta không xài cửa, cứ để như vậy cho mát. Mà sự thật thì gió sa mạc chỉ thêm rát bỏng chứ mát mẻ gì!? Ba bà tì nữ dẫn tôi vào sâu trong lâu đài, càng đi càng thấy vắng vẻ. Có lẽ chỗ này không phải ai cũng có quyền ra vào. Cuộc hành trình kết thúc trong gian phòng lớn với một bàn tiệc dài. Hoàng hậu đã chờ tôi ở đó, không đeo khăn che mặt. Hoàng hậu giơ tay và ba bà lui ra ngoài.

-Điện hạ, người trông hợp với thời trang ở đây lắm đấy!

Tôi đỏ mặt tìm cách che cái bụng hở hang đi. Hoàng hậu mời tôi ngồi bên cạnh bà. Thật tình thì tôi không muốn gọi là “bà” vì cô ấy còn trẻ lắm!

-Thật không may chồng ta đi vắng. Có lẽ nay mai gì sẽ trở về. Thôi thì chúng ta cùng dùng bữa đi!

Vừa lúc đó thì có người chạy vào, đúng hơn là nhảy vào. Một cậu nhóc chừng 12-13 tuổi bất thình lình bay vào từ cửa sổ. Phòng ăn có tất thẩy 8 cái ô vuông đối xứng nhau. Cậu bé có tóc đen nhánh như Hoàng Hậu, bộ điệu nhanh nhẹn láu lỉnh.

-Dangkok! Con lại thế rồi. Mẫu hậu đã bảo không được leo trèo kia mà!

Tôi hơi ngạc nhiên nghe thấy Hoàng hậu nói với nó bằng tiếng của nước mình. Cậu bé đứng dậy phủi phủi quần áo và cũng trả lời trôi chảy

-Xin lỗi mẹ, nhưng con muốn tiết kiệm thì giờ lúc di chuyển!

-Con đã đi như thế nào mà vào đây vậy?

Cậu bé nói tỉnh bơ

-Con trèo ra từ phòng tranh sau đó đu dây lên tầng 3, phóng qua ngọn dừa kiểng, nhảy xuống cây cọ và đi lên mép đá bên vách lâu đài, lần từ từ thế là tới được đây!

Tôi chóng mặt nghe cuộc phiêu lưu của cậu bé. Nó tài thật! Như con khỉ!

Hoàng hậu có vẻ tức giận mắng cậu nhóc

-Thiệt là hết nói! Con có biết chỗ này cao bao nhiêu không? Lỡ té thì sao???

-Con không ngã bao giờ!

Thằng nhóc ương bướng cãi. Hoàng hậu ném cơn giận và nhìn tôi

-Điện hạ xem, đứa con trai này quá mê phim Tazan nên thế đó. Này Dangkok, mau qua chào Nữ Hoàng Viễn Xuyên của Trường Thịnh Thiên Quốc!

Cậu bé lúc này mới để ý thấy tôi. Nó đặt một tay lên ngực và cúi đầu trang trọng nói

-Ta là Dangkok Zapbadoc X, thái tử của Vaiza quốc, rất hạnh hạnh diện kiến Nữ Hoàng!

Sau khi nói xong nó ngẩn đầu lên nhìn, tôi chưa kịp phản ứng thì thằng nhóc reo lên

-Waooo… Nữ hoàng này đẹp quá, da trắng quá! Mẫu hậu à, con lấy làm thái tử phi có được không???

Vừa dứt lời, một cây nỉa kim loại phóng thẳng vào đầu cậu bé.

-AUUU!

Nó ôm đầu kêu toán lên

-Mẫu hậu là quốc mẫu của thiên hạ mà sao không biết làm gương, lại châm ngòi bạo lực gia đình như vậy! Chuyện này mà lên báo sẽ là vụ scandal to!

Hoàng hậu không nói, cầm cây nỉa thứ 2 lên. Thằng bé sợ quá chạy vụt đi nhưng chỉ 3 giây sau nó liều mạng trở vào lần nữa, chỉ để nói với tôi:

-Nữ Hoàng à! Cô đã may mắn lọt vào mắt xanh của ta rồi… đừng lo, ai sẽ phong cô làm thái tử phi, còn thái tử phi hiện tại thì sẽ giáng chức cho làm thiếp!

-DANGKOKKKKKKKKKKKKKK!

Tiếng của Hoàng hậu làm thằng bé hoảng hốt lập tức chạy biến không quay đầu lại. Tôi vẫn còn quá sốc để nói nên lời. Hoàng hậu lấy tay xoa trán, mệt mỏi nói

-Điện hạ thứ lỗi, cái thằng bé này được phụ hoàng quá nuông chiều nên đâm ra hư đốn. Ta nhất định sẽ trừng trị nó.

Tôi không biết làm gì ngoài ngồi cười. Thật ra cậu bé rất đáng yêu, đầu óc nó suy nghĩ cũng đơn giản, rõ ràng là một đứa trẻ thuần khiết.

-Thật ngại quá, làm gián đoạn bữa ăn của Điện hạ. Thôi ta bắt đầu ăn đi!

Tôi chưa kịp nhìn xuống bàn ngắm nghía đồ ăn thì kẻ quấy rối thứ 2 xuất hiện. Người này nói tiếng Vaiza, la hét inh ỏi gì đó. Hai người hầu nữ đi theo cô bé thì rối rít, dường như sợ bị Hoàng hậu mắng. Cũng bằng cái khoát tay, Hoàng hậu cho họ lui. Cô bé ở lại tiếp tục nói rồi thình lình nhìn thấy tôi. Cô đổi ngay sang ngôn ngữ của Trường Thịnh Thiên quốc

-Mẫu hậu, người này là ai???

-Vô lễ! Còn không mau chào, đây là Nữ Hoàng Viễn Xuyên của Trường Thịnh Thiên.

Cô bé hấp háy mắt rồi ngoan ngoãn xòe váy, khum người

-Tiểu nữ là Valilila Zapbadoc, công chúa của Vaiza, thỉnh an Nữ Hoàng Điện Hạ…

Hoàng hậu e ngại cười, nói với tôi

-Nó là con gái lớn của ta, năm nay tròn 16 tuổi, tính tình nó khó bảo nhưng mà trung thực lắm!

Công chúa nhìn tôi một cách hoài nghi rồi hỏi mẹ

-Mẫu hậu,… con nghe nói có người từ phương xa tới nên vội vã đến đây, là người này sao?

-Ừ! Con phải gọi là Nữ Hoàng!

Cô bé bĩu môi và cáu kỉnh đáp

-Vậy mà con tưởng là cậu đã về… không biết đâu! Tại sao Nữ Hoàng nước đó lại ở nhà mình? Con muốn cậu Japkong kia, con phải đi tìm cậu! Bây giờ người đang ở đâu hả Mẫu hậu?

Hoàng Hậu trẻ lại một phen đau đầu, cô dịu dàng hết mức khuyên nhủ con gái

-Công chúa ngoan, mẹ sẽ nhắm với Japkong mau chóng về thăm con.

Cô bé bĩu môi, giận lẫy

-Mẫu hậu nói dối, lúc nào cũng nói dối! Xin người hãy cấp tàu và hộ chiếu để tiểu nữ đi tìm người trở về!

Vừa dứt lời, một cây nỉa kim loại phóng thẳng vào đầu cô bé.

-AUUU!

Nó ôm đầu la toán lên, hai mắt long lanh nhìn mẹ

-Mẫu hậu là quốc mẫu của thiên mà mà sao không biết làm gương, lại châm ngòi bạo lực gia đình như vậy! Chuyện này mà lên báo sẽ là vụ scandal to!

Tôi muốn bật cười vì công chúa nói y chang cậu em khi nãy. Hoàng hậu không nói, cầm cây nỉa thứ 2 lên. Công chúa sợ sệt tìm đường tháo chạy mất.

Khi mọi thứ lắng xuống tôi mới nghe tiếng Hoàng Hậu thở dài

-Lũ trẻ này, chẳng ngày nào để Mẫu Hậu chúng được yên!

Tôi che miệng cười. Gia đình Hoàng tộc này quá thú vị, không biết tính khí của bọn trẻ có phải do Hoàng đế mà ra không? Mẹ trẻ và xinh sinh ra hai đứa con như thiên thần. Cả hai giống nhau vì tính tình sôi nổi và có những ý nghĩ khác người. Tôi bắt đầu tò mò được biết thêm về Vaiza.

Bữa ăn tuy có muôn màng nhưng rất ngon miệng. Thức ăn lạ nhưng lại hợp khẩu vị của tôi. Hoàng hậu là một người hiếu khách, tính tình hiền hòa thân ái.

Sau khi ăn xong tôi được chính Hoàng hậu dẫn đi thăm thú hai lâu đài và giới thiệu với mọi người. Thì ra hai tòa nhà này đại diện cho thế lực cơ bản duy trì cân bằng thế giới theo quan niệm của người Vaiza xưa. Thường ngày Hoàng đế ở cung điện Mặt Trời, Hoàng hậu ở cung điện Mặt Trăng. Công chúa ở với mẹ còn hoàng tử ở với bố. Đó là thông lệ từ nhiều đời nhưng sự thật, với triều đại Zapbadoc IX hai cung điện không phân biệt, cả gia đình thường ở cạnh nhau và thay đổi nơi ở vài tháng một lần. Vương quốc Vaiza tuy bề ngoài toàn cát là cát nhưng thực sự trù phú và giàu có. Các ốc đảo là nơi thành thị mọc lên, cũng sôi động sầm uất không thua chi các đất nước khác. Nền công nghiệp ở đây rất phát triển nhất là ngành khai khoáng. Vaiza nằng trên một miền đất trũng đầy ắp dầu. Các hệ thống nhà máy lọc dầu hiện đại tối tân mỗi năm đem tới thu nhập lớn cho Vương quốc. Chưa kể ở vùng viễn Tây Vaiza là nơi tập trung nhiều mỏ vàng, mỏ bạc. Con sông Zapbadoc chảy ngang qua cung điện là nguồn nước ngọt cho thành đô. Các nhà máy xử lý nước nối liền các đô thị với nhau, đảm bảo cung cấp đủ nước sạch cho sản xuất và sinh hoạt. Đừng nghĩ một đất nước nằm trên sa mạc thì khặt nghiệt về khí hậu, nghèo nàn về kinh tế. Vaiza là một ví dụ đi ngược với giả thuyết đó!

*********************************************************************

DIỄN VIÊN ĐA NĂNG

Tác giả: Hoa Ban

 

*Toàn bộ nội dung, nhân vật được sinh ra từ bán cầu não trái và phải của Hoa Ban.

*Vui lòng nói với chủ nhà nếu bạn muốn đem con cái người ta đi đâu.

*Hoaban.blog.yahoo Hoabanland.wordpress là bệ phóng tên lửa chiến lược của Hoa Ban đã được Liên hợp quốc công nhận.

*Hãy thực hiện văn hóa online bằng cách nhấn nút “like” sau mỗi bài viết hoặc comment để tạo động lực cho Hoa Ban tiếp tục sự nghiệp chém gió!

*Cuối cùng hy vọng tài viết lách của mình sẽ đem lại sự thư giản cho bạn đọc ^^

Chân thành cảm ơn!

————————————————————————————————————–

Chap 38: VỊ HOÀNG THÂN VẮNG NHÀ

Thời gian đầu ở lại Vaiza, sức khỏe tôi không tốt lắm. Có lẽ vì chưa quen với khí hậu nóng bức ở đây. Phần lớn thời gian tôi chỉ quanh quẫn nơi căn phòng dành cho khách trong Cung Điện Mặt Trăng. Niềm vui duy nhất của tôi chính là đi dạo trong lâu đài và chơi đùa với Dangkok. Hầu như ngày nào cậu bé cũng đến tìm tôi. Nó còn thường xuyên đóng vai trò người phiên dịch giúp tôi giao tiếp với các bà cung nô.

Sáng nay là chủ nhật, người Vaiza có tập tục đi lễ cuối tuần ở điện thờ Thánh Nữ. Mỗi địa phương đều xây một điện thờ hình lập phương. Thánh Nữ Vaiza là một nhân vật trong truyền thuyết. Tương truyền bà chính là vị thần có công khai hoang và luôn luôn bảo vệ vùng đất Vaiza, ban phúc cho dân tộc này. Thánh nữ còn là vị thần của nữ giới và hôn nhân. Các cô gái trước ngày lấy chồng đều tới đây cầu phúc, phụ nữ muốn có con cũng tới đây cầu xin. Ở vương quốc này, phụ nữ rất được coi trọng. Theo như lời thái tử, chỉ từ đời Zapbadoc VIII, mới có nam vương, trước kia luôn là Nữ Hoàng đứng đầu.

Dangkok là một cậu bé lanh lẹ thông minh. Chỉ có điều tư tưởng phát triển sớm hơn tuổi. Nó xem tôi chẳng khác chi một phi tần trong cung. Cứ nhất mực đòi lấy tôi làm thái tử phi cho bằng được. Tôi muốn phát điện vì chuyện này nhưng xét cho cùng nó cũng chỉ là một đứa trẻ ngây thơ. Tôi cũng học hỏi rất nhiều điều từ nó. Trước tiên là ngôn ngữ ở đây sau đó là những phong tục và lịch sử quốc gia. Vương quốc nào cũng có một thiên sử hào hùng. Vaiza cũng như thế. Cách đây 200 năm, nó từng bị nhiều nước láng giềng xâu xé, giành giật vì những mỏ dầu, mỏ vàng, mỏ bạc quý giá. Xa xưa hơn thì bị tàn sát bởi tộc ăn thịt người-một bộ lạc nổi tiếng dã man. Ngày nay, Vaiza là một trong những nước giàu có và mạnh về quân sự. Đó cũng nhờ vào sự lãnh đạo sáng suốt của các đời Hoàng đế.

Dangkok chỉ cho tôi xem chân dung của ông nội rồi nói rành rọt

-Ông chính là Hoàng đế Zapbadoc IIX. Ông từng được treo giải Nobel hòa bình và còn là một nhà soạn nhạc nổi tiếng. Nữ hoàng có nghe thấy những khúc nhạc mà ban nhạc Hoàng gia hay chơi không? Đều là sáng tác của ông nội đấy!

Tôi nhìn người đàn ông chững chạc, đôn hậu trong ảnh và mỉm cười

-Thật là đáng ngượng mộ!

Dangkok cười khì khì rồi lật sang trang tiếp theo

-Còn đây là bà ngoại! Bà là Trưởng nữ một gia đình thân tín của Hoàng gia. Ngày trước bà làm Tổng quản đội cung nữ của cung điện Mặt Trăng…

Tôi chăm chú nhìn người phụ nữ. Đó là một thiếu phụ xinh đẹp lạ lùng. Hoàng Hậu Vanya quả nhiên thừa hưởng nét đẹp từ bà ấy. Khuôn mặt của bà thật quen thuộc, tôi lục lọi trong trí nhớ, chắc chắc tôi đa gặp người đàn bà này ở đâu đó. Ở đâu nhỉ?

-Dangkok này, bà ngoại em… có từng đến nước của chị chưa?

Thằng bé ngạc nhiên nhìn tôi

-Đương nhiên rồi! Bà đã mất ở đấy mà! Nhưng mà Nữ Hoàng hãy gọi ta là Thái tử, ta rất dị ứng với chữ “em” và chữ “chị”…

Tôi làm ngơ, chỉ hỏi lại nó:

-Bà đã ở Trường Thịnh Thiên Quốc thật sao?

Tôi ngờ ngợ không tin. Dangkok khẳng định

-Mama nói là bà ngoại cùng với ông ngoại trở về Trường Thịnh Thiên Quốc. Từ đó về sâu không quay lại nữa, cho tới khi qua đời!

Tôi im lặng nhìn thằng bé và bức ảnh. Dường như một đoạn kí ức vô tình trượt qua tâm trí. Tôi thấy một khung hình rất to treo trên tường. Tấm ảnh là chân dung một người đàn bà ngoại quốc, làn da nâu bánh mật. Tóc bà đen nhánh xõa trên đôi vai. Bên dưới khung ảnh là một dòng chú thích: “Vakilia Tuadekep, sinh ngày xx tháng xx năm xx, nhị phu nhân Liêu tộc. Tranh vẽ với tấm lòng mến mộ của danh họa K”

Tôi nghe tiếng tim đánh huỳnh huỵch trong lòng ngực. Đúng là như thế, trong buổi an táng Cố tướng quân tôi đã tình cờ nhìn thấy bà trong phòng tranh của Liêu phủ. Chính vì thế mà khi nhìn hoàng hậu Vanya tôi đã cảm thấy quen quen. Người phụ nữ trong tranh là nhị phu nhân của dòng họ Liêu, là vợ hai của Liêu Mãn Bình, tức là mẹ kế của Liêu Thần Phong. Tôi giật mình nhìn Dangkok vô thức hỏi

-Hình như em còn có một người cậu, cũng là con trai của bà phải không?

Dangkok gật đầu

– Đúng ạ, đó là cậu Japkong Tuadekep.

Tôi lại hỏi tiếp

-Vậy… bây giờ người đó ở đâu?

-Đi mất rồi. Đã đi hơn 5 năm trước rồi… nhưng Mama nói cậu sẽ sớm trở về.

-Đi đâu?

-Ta không biết,… nghe nói là tới Nam Cực hay Bắc Cực gì đó để câu cá…

Tôi nghệch mặt ra nhìn thái tử. Có ai lại đi tới tận vùng cực chỉ để câu cá kia chứ?

-Em có ảnh của cậu không?

Thằng bé nhíu mày nghĩ ngợi

-Hình như không… cậu không chụp ảnh và cũng không muốn để chung với bộ hình gia đình vì là bà con họ ngoại. Nhưng mà… có lẽ trong phòng riêng của cậu sẽ còn lại vài bức chân dung để bàn.

Thế là tôi và Dangkok cước bộ đến Cung Điện Mặt Trời. Tôi trèo lên mấy bậc thang, vừa thở vừa hỏi:

-Tạo sao lại sang đây? Chẳng phải cậu em là người họ ngoại sao? Phải ở Cung Mặt Trăng chứ!

Dangkok lộn mèo mấy vòng làm tôi ú tim. Thằng bé như con khỉ đột nhảy nhót trên bậc thang

-Vì cậu ấy là một quan thần rất được Papa tín nhiệm nên mới được ở đây! Mama nói nếu cậu chịu ở lại Vaiza luôn thì đã được làm vua rồi!

Tôi nhăn mặt nhìn thái tử

-Là sao? Chị không hiểu gì hết!

Vừa lúc đó thì Dangkok reo lên

-Kia rồi. Đó là phòng riêng của cậu. Mấy năm nay không có ai vào ở, có lẽ mọi thứ vẫn còn được giữ nguyên chờ cậu về đấy.

Tôi dừng lại trước một bộ rèm màu cà phê trang nhã. Cũng như tất cả các gian phòng, nơi này không có cửa ra vào, chỉ dùng một bộ rèm vải che chắn. Dangkok nhanh tay lẹ chân đi vào trong trước. Tôi do dự một lúc rồi mới vén rèm theo sau. Cả căn phòng sáng sủa trong ánh mặt trời. Đồ đạt không nhiều, chủ yếu là CD, sách và tạp chí. Tôi đi vòng quanh quan sát, thuận tay lấy từ kệ một cuốn đã bám bụi. Nó là một cuốn sách nói về Đàn ông và Sự thành công. Tiếp đó là một quyển lịch sử thế giới, rồi đại lý, khoa học… Những loại sách mà ngày trước tôi vẫn chê nhàm chán nhưng lại là sở thích của Ngạn Luật. Tôi bần thần nhìn dáo dát xung quanh. Kệ CD đều là nhạc cổ điển, những bản hòa tấu và phim tài liệu. Chúng được xếp từ thấp tới cao, mỗi thể loại chiếm một ngăn và cùng đặt nghiêng sang trái. Tôi lẩm bẩm nói với chính mình

-Vì sao lại giống như vậy? Không lẽ…

Giọng nói trong trẻo của Dangkok làm tôi giật mình

-A! Đây rồi… may quá, tìm được cái khung hình trong ngăn kéo này!

Tôi quay lại nhìn. Thằng bé vui vẻ chạy tới, tay cầm theo một khung hình nhựa, loại để trưng trên bàn hay đầu giường. Rồi thằng bé giơ hình lên cho tôi xem, kèm một màng giới thiệu vừa hóm hỉnh, màu mè lại vừa vô duyên

-Đây chính là quan chánh sứ  Japkong Tuadekep, nhận chức năm 18 tuổi và là vị quan trẻ nhất của triều đại Zapbadoc. Người còn là em ruột của Hoàng hậu Vanya. Cũng nhờ mẹ ta xinh đẹp mà cậu ấy mới may mắn “hưởng ké” một chút, trở thành người đàn ông quyến rũ, mê hoặc hết đàn bà con gái Vaiza năm đó! Tuy nhiên, Nữ Hoàng chớ nhìn vào vẻ bề ngoài mà vội đánh giá. Cậu ấy là một người lập dị, tính tình nghiêm nghị khó gần, không thích phụ nữ chỉ thích đàn ông. Tóm lại là không thích hợp trở thành đối tượng kết hôn! Nữ Hoàng cứ tin tưởng “trao thân” cho ta. Đảm bảo sẽ mãi mãi sống trong nhung lụa, vinh hoa phú quý. Sau này ta lên ngôi sẽ phong Nữ Hoàng thành Hoàng Hậu!

Tôi đờ đẫn sau khi nghe thằng nhóc 12 tuổi phát ngôn. Cái gì mà “trao thân” rồi còn “vinh hoa phú quý”? Tôi sẽ không bao giờ lấy một người chồng kém mình những 6 tuổi như thế! Tôi thở dài mặc nó khuơ môi múa mép, chỉ đưa mắt nhìn kĩ tấm hình. Ánh sáng mặt trời gay gắt của Vaiza làm tấm kính chói lòa, tôi phải giật lấy từ tay thằng bé để gần trước mặt. Trong ảnh là một chàng trai còn trẻ măng, đeo kính râm đen ngồi trên lưng lạc đà. Anh ta ăn mặc như người Vaiza, áo choàng kín thân, khăn trùm đầu, còn để râu lởm chởm. Nhưng cho dù có hóa trang như thế nào tôi vẫn nhận ra cái dáng điệu cao cao, đầy nam tính ấy. Bức ảnh này có lẽ chụp vào lúc anh ấy 20-21 tuổi. Khuôn mặt vẫn còn vài nét trẻ con và non dại của thanh niên mới lớn. Tôi cứ dí mắt vào bức ảnh, không bỏ qua bất kì chi tiết nào dù là nếp gấp quần áo. Dường như Dangkok đang phập phồng lo lắng. Thằng bé cứ với tay muốn lấy lại bức ảnh, miệng không ngừng nói:

-Đủ rồi! Coi nhiêu đủ rồi! Đừng coi nữa… đừng coi nữa mà…

Cuối cùng thì nó cũng thắng tôi bằng cú nhảy cao như con kì nhông. Dangkok giấu bức ảnh vào vạc áo, vẻ mặt sừng sộ

-Nữ hoàng không được để mắt tới cậu! Cậu ấy đòi hỏi rất cao về phụ nữ đấy! Nếu không phải thông minh xuất chúng, tài giỏi hơn người thì cũng là tuyệt đại mỹ nhân. Nữ Hoàng cả hai cái đều không có cho nên lựa chọn an toàn nhất là làm thái tử phi của ta!

Tôi thộn mặt ra nhìn thằng bé, tự hỏi nó sẽ còn khiến tôi sốc thêm bao nhiêu lần nữa. Cái gì mà “thông minh xuất chúng” rồi còn “tuyệt đại mỹ nhân” và tôi thì lại “cả hai đều không có”. Đầu óc tôi vốn là con sên nên lời lẽ của thằng bé cũng thấm vô khá chậm. Đến cuối cùng tôi đã phát hiện ra vấn đề mấu chốt:

-Ý em là chị không thông minh mà cũng không xinh đẹp có phải không? Ối trời ơi! THẰNG NHÓC CHẾT BẦM! Ta sẽ giết miiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!

Cảnh tiếp theo là một Nữ Hoàng thân phận cao quý nắm váy chạy sòng sọc dọc theo hành lang cung điện, khăn trùm đầu, trang sức, giày dép, cùng đủ thứ “phụ tùng” rơi vãi trên đường đi. Phía trước là một Thái Tử nhí nhố vừa chạy vừa ngoảnh đầu lè lưỡi. Cuộc rượt đuổi kết thúc ở gốc dừa vì cậu nhóc đã trèo tót lên trên mà tôi chỉ có thể nhảy tưng tưng la inh ỏi bên dưới.

********************************************************************

DIỄN VIÊN ĐA NĂNG

Tác giả: Hoa Ban

 

*Toàn bộ nội dung, nhân vật được sinh ra từ bán cầu não trái và phải của Hoa Ban.

*Vui lòng nói với chủ nhà nếu bạn muốn đem con cái người ta đi đâu.

*Hoaban.blog.yahoo Hoabanland.wordpress là bệ phóng tên lửa chiến lược của Hoa Ban đã được Liên hợp quốc công nhận.

*Hãy thực hiện văn hóa online bằng cách nhấn nút “like” sau mỗi bài viết hoặc comment để tạo động lực cho Hoa Ban tiếp tục sự nghiệp chém gió!

*Cuối cùng hy vọng tài viết lách của mình sẽ đem lại sự thư giản cho bạn đọc ^^

Chân thành cảm ơn!

————————————————————————————————————–

Chap 39: Tháng ngày trên vương quốc mặt trời

Những ngày sau đó tôi bận rộn cùng với Dangkok. Cậu bé theo lệnh của Hoàng hậu đã nhận “trọng trách” tiếp đón vị khách quý từ phương xa là tôi đây! Nếu theo quy tắc quốc tế thì tôi sẽ phải có một cuộc họp với Hoàng đế, đi thăm đại sứ quán, kí kết các hiệp định hòa bình và hợp tác, v.v và v.v…Thế nhưng tôi thuộc dạng “khách tị nạn”, chỉ một thân một mình và không thể xuất hiện trên báo chí cho nên Dangkok đã có cách thức riêng của cậu bé. Tự nó lên kế hoạch cho mỗi ngày của tôi. Hôm nay sẽ đi những đâu, làm gì, ăn món gì… mọi thứ đều do Dangkok lo liệu.

Thế là tôi trở nên bận trộn. Nào là đi thăm thú các đô thị, đến công viên quốc gia, bơi thuyền dọc sông Vaiza, đua lạc đà, … Tôi còn nếm thử tất cả đặc sản ở đây. Kinh dị nhất là món “bò cạp rang me”. Nhìn lũ giáp xác nằm ngổn ngang trên đĩa tôi chỉ muốn nôn ọe. Vậy mà Dangkok cũng đã đè tôi ra, nhét cho bằng được món ăn vào miệng. Nhờ thế mà tôi phát hiện nó mới ngon làm sao!!??

Đi chơi với thằng nhóc rất vui. Nó hay cùng tôi dạo quanh các con phố mua bán nhộn nhịp. Người dân ai cũng biết nó và luôn miệng chào. Với vốn tiếng Vaiza ít ỏi vừa học được tôi hiểu họ nó:

-Thái tử điện hạ. Ngài lại trốn cung đi chơi đấy à?

Dangkok cười híp mắt và rút tờ giấy từ trong túi giơ ra

-Này bác đừng nói bậy! Ta có giấy phép của Hoàng hậu hẳn hoi, hôm nay là dẫn ái phi đi dạo phố!

Nó nhìn sang tôi hấp háp mắt. Tôi chỉ muốn xông tới bóp cổ nó nhưng vì có quá nhiều người nên đành giả vờ hiền lành mà huơ huơ tay phủ nhận:

-Ấy không phải, không phải… các vị chớ hiêu lầm… tôi với thằng nhóc này…

Chưa kịp nghĩ xem phải dùng từ đặt câu thế nào thì người dân xung quanh đã đổ xô tới nhìn tôi như con thú lạ

-Sao? Đây là ái phi mới của Ngài à?

-Người ngoại quốc hả… da trắng thế!

-Ờ ờ… cô nương này coi bộ được, ít ra còn trẻ hơn cô trước!

-Chà chà… tốt quá rồi, chỉ cao hơn Thái tử nửa cái đầu…

-Uhm, phải đó. Cô nương tháng trước cao hơn tới một cái đầu rưỡi…

-Thì người ta là người mẫu mà!

Tôi choáng váng khi nghe họ nói. Cái thằng Dangkok hóa ra có thâm niên thích “gái già”. Lúc ra khỏi đám đông tôi mới tiện hỏi nó

-Em thường qua lại với người lớn tuổi hơn sao?

Dangkok lấy tay sờ sờ cầm, vừa suy nghĩ vừa nói

-Uhm… cũng không hẳn. Gu thẩm mĩ của ta thay đổi tùy theo giai đoạn. Ngày trước, ta đặc biệt cảm tình với những cô bé có mắt to. Sau đó thì thích người có tên bắt đầu bằng chữ J. Dạo gần đây, ta đặc biệt yêu thích người trưởng thành có chân dài, ngực to, eo thon…

Rồi nó nhìn lại tôi một lượt

-Nữ hoàng chính là mốc đánh dấu sự thay đổi gu thẩm mỹ tiếp theo đó!

Tôi ngu ngơ hỏi lại

-Gu gì?

Nó nhún vai

-Thì thích trẻ em vị thành niên đó mà! Đại loại như kiểu đã lớn rồi mà cơ thể còn chưa đạt chuẩn!

Tôi xám mặt và cốc vài đầu nó một cái. Nó liên tục nói thích tôi vậy mà suốt ngày mạt sát nhan sắt của người ta.

Những ngày ở Vaiza thật là nhiều kỉ niệm. Có lẽ tôi sẽ không thể nào quên những vũ điệu cuồng nhiệt, những chiếc bụng hở rốn uốn éo của con gái Viaza, càng không quên những khu buôn bán sầm uất, ngập tràn màu sắc Trung Đông. Đường phố tấp nập người qua kẻ lại trong các thứ trang phục sặc sỡ. Tôi sẽ nhớ mãi điệu sáo của người nghệ nhân xiếc rắn, mỗi lần sáo thổi là con rắn xanh lại ngóc đầu ra khỏi giỏ, cong vẹo theo âm nhạc. Cảm tưởng như đây chính là vương quốc của mặt trời, của những niềm vui không bao giờ tắt!

Ban ngày hối hả với những hoạt động ngoài trời nên ban đêm tôi dường như rã rời. Đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi. Trong những giấc chiêm bao tôi luôn mơ thấy hai hình ảnh đứt đoạn. Những sa mạc đầy cát trắng xen lẫn những khu rừng rậm um tùm. Những ốc đảo nhộn nhịp và thành phố chọc trời. Hoàng cung Vaiza nguy nga và Quang Minh Điện sa hoa lộng lẫy… Sau đó là cậu bé Dangkok tung tăng nắm tay tôi, rồi phút chốc biến thành Ngạn Luật vuốt đầu tôi âu yếm. Hai người bọn họ giống như là một, lúc nào cũng gần gũi bên cạnh. Nét mặt của hai người có nhiều điểm tương đồng, có lẽ vì cùng chung một dòng huyết thống. Lại nói về thân thế của Ngạn Luật. Tôi phải công nhân anh ta như một chàng diễn viên đa năng. Lần đến Vaiza này đã giúp tôi khám phá thêm một vai diễn khác của anh ấy. Nhưng cũng không thể dùng từ “diễn”, nghe rất khập khiễng. Chính xác thì anh ấy là Dương Ngạn Luật, là Liêu Thần Phong và cũng là Japkong Tuadekep. Thậm chí tôi sẽ không còn bất ngờ nếu ai đó nói cho tôi biết thêm một chục cái tên khác. Ngạn Luật dường như là một sự tò mò bất tận đối với tôi. Tuy nhiên, tôi đã không còn cái cảm giác xa lạ như trước nữa. Cho dù anh ấy là một thầy giáo, một tướng quân, một quan chánh sứ hay một người đột biến gen, người ngoài hành tinh,… thì tôi đều có thể chấp nhận được. Đội nhiều lớp mặt nạ cùng một lúc là đặc điểm của anh ấy, và đi lột từng lớp mặt nạ là sở thích của tôi!? Tôi yêu Ngạn Luật và cũng yêu mọi thân phận của anh. Cho dù là người nào thì Ngạn Luật vẫn phảng phất một khí chất phong nhã, tài giỏi hơn người. Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu mọi phụ nữ trên quả đất đem lòng yêu mến , ngưỡng mộ anh ta.

Nhiều ngày sau đó tôi không có dịp gặp Hoàng Hậu Vanya để hỏi vài chuyện về Japkong Tuadekep nhưng tôi cũng không vội. Tuần sau Hoàng đế sẽ về, có lẽ đây là dịp tốt đểu tìm hiểu mọi chuyện. Thời gian này tôi tiếp tục ngao du đây đó cùng Dangkok, cảm giác Vaiza giống như là nhà. Thật ra tôi cũng phải nén nhiều lo âu trong lòng, mỗi ngày đều lên mạng xem tin tức về đất nước mình. Báo chí cũng không đề cập quá nhiều về tình hình nội chiến ở Trường Thịnh Thiên Quốc vì hầu hết sự quan tâm của họ đang hướng về một chiến sự gây go khác giữa vài nước đế quốc. Xét cho cùng đất nước tôi chỉ là một tiểu vương quốc mà lâu nay vốn tồn tại yên bình và ít khi làm tốn giấy mực của dư luận quốc tế. Tôi nắm được một vài thông tin rằng cung điện Quang Minh đang có tranh chấp lớn, nội bộ hoàng gia đã chia thành 2 phái rõ rệt. Một ủng hộ tân Nữ Hoàng, một đi theo hội Hoàng gia. Thái hậu không trực tiếp ra mặt mà bà dùng danh nghĩa tổ chức Hoàng tộc lâu đời để đối chọi với tôi. Bà ấy quả là người có tính toán và mưu mô. Dư luận trong nước thì rất hoang mang. Thần dân không hiểu được tính chất thật của cuộc nội loạn vì hầu hết thông tin đã bị Thái hậu bưng bít, ngụy tạo khiến nhiều người tin rằng sự lãnh đạo của tân Nữ Vương có nhiều yếu kém, không khiến quần thần khâm phục là nguyên nhân chính.

Mỗi lần đóng máy tính lại tôi đều thở dài. Mọi người đang cật lực đấu tranh trong khi bản thân một Nữ Hoàng là tôi đây lại ngồi chơi xơi nước ở một miền xa xôi. Mà cho dù tôi đang ở điện Quang Minh thì cũng chẳng giúp được gì, tôi không đủ tự tin đối mặt với bà ấy!

Theo báo BBC đưa tin thì trong nước đang ở mức đàm phán căng thẳng, có nguy cơ sẽ tiến tới đấu tranh vũ lực. Quân đội đang bị xâu xé, mất đoàn kết vì chịu sự chi phối của nhiều thế lực. Tuy nhiên cũng có thể yên tâm một điều là cả hai phe đều ngần ngại khuấy động chiến tranh vũ trang. Tiểu vương quốc của tôi nhiều thế kỉ đã không hề có súng đạn, hơn nữa quốc gia cũng đã kí kết nhiều hiệp ước cam kết không sử dụng vũ lực trong chính trị với nhiều tổ chức an ninh thế giới. Hoàng gia đang căng thẳng nhưng sẽ không dễ dàng gây trận đổ máu. Như vậy sẽ không có ai phải hy sinh tính mạng vì tôi!

Đó là điều an ủi duy nhất trong suốt một tháng ròng ở tại Vaiza. Ngạn Luật đã hứa sẽ đón tôi trở về sau hai tháng. Nhìn tình hình thì tôi biết anh ấy phải trễ hẹn. Tôi sẽ ở lại lâu hơn 2 tháng. Nhưng cái lâu hơn ấy là bao nhiêu thì khó đoán được


****************************************************************

 

DIỄN VIÊN ĐA NĂNG

Tác giả: Hoa Ban

 

*Toàn bộ nội dung, nhân vật được sinh ra từ bán cầu não trái và phải của Hoa Ban.

*Vui lòng nói với chủ nhà nếu bạn muốn đem con cái người ta đi đâu.

*Hoaban.blog.yahoo Hoabanland.wordpress là bệ phóng tên lửa chiến lược của Hoa Ban đã được Liên hợp quốc công nhận.

*Hãy thực hiện văn hóa online bằng cách nhấn nút “like” sau mỗi bài viết hoặc comment để tạo động lực cho Hoa Ban tiếp tục sự nghiệp chém gió!

*Cuối cùng hy vọng tài viết lách của mình sẽ đem lại sự thư giản cho bạn đọc ^^

Chân thành cảm ơn!

————————————————————————————————————–

Chap 40: Lại một điềm báo nữa.

Tôi thấy mình đang đứng trên cái sân lớn trước Chánh Cung ở Điện Quang Minh. Hoàng cung bốn bề im lặng, không một một bóng người.Tôi thơ thẫn đi vòng quanh như kẻ mộng du. Càng vào sâu bên trong, cảnh vật càng âm u và đỗ nát. Những bức tường vốn vững trãi giờ đã loan lỗ các vết nức vỡ. Các thứ đồ đạt bị nén lung tung. Những cái chân đèn bằng vàng rơi khỏi tường, các bức tranh quý bị xé nát, những bộ rèm đồ sộ rách nham nhở, dưới đất là ly tách vỡ… cứ như tôi đang đứng giữa tàn dư của một bữa tiệc. Trong tâm trí vẫn còn hình dung ra tiếng nhạc xập xình, những đôi nam nữ lắc lư trong điệu tango,… nhưng không biết vì một lý do nào đó, mọi thứ biến thành như những gì tôi đang thấy.

Tôi ngơ ngác tìm quanh, hy vọn sẽ bắt gặp vài cô tì nữ hay nô bọc trong cung. Tôi ra khỏi căn phòng lớn và đi theo hành lang tối. Một cảm giác chết chóc lan tỏa trong không khí. Tôi ngửi thấy mùi tanh. Trong bóng tối mờ mờ dường như hai bức tường trở nên nhếch nhách bởi những vệt đen chồng chéo, như ai đó đã dùng cọ lớn quệt thành. Không hiểu vì sao tôi có linh cảm vết sơn màu đỏ cho dù không đủ ánh sáng để nhìn rõ. Và rồi ở cuối hành lang, các cánh cửa đều mở toan toát. Tôi bắt đầu kiểm tra từng gian phòng một. Thật kì lạ! Tất cả những gì tôi thấy chỉ là người nằm la liệt, chất chồng lên nhau. Họ đều ăn mặc đẹp, trang điểm cẩn thận và mang dáng vẻ danh giá. Tuy nhiên mọi người dường như đang ngủ say, họ gói đầu lên cơ thể người khác và người bên cạnh lại gói đầu lên họ. Tôi bất ngờ nhận ra trong số ấy có cả chú Lữ Công, Dĩ Thuật, Dĩ Linh, Dương Cảnh, và nhiều quan thần torng triều…Cả căn phòng rộng hơn mấy trăm người đều nhắm mắt. Tôi không biết đấy là người hay đơn giản là những con búp bê to lớn. Tất cả đều bất động.

Tôi phân vân đi tới cánh cửa tiếp theo rồi tiếp theo nữa,… cũng tương tự như thế. Và cuối cùng tôi nghe có tiếp động gian phòng xa nhất. Tôi vội nhạy ngay tới, hy vọng sẽ gặp ai đó hỏi thăm. Đứng trước cánh cửa mở sẵn, tôi trong thấy một trận đánh nhau dữ dội. Ngạn Luật mang trên tay thanh ấn kiếm của dòng họ Liêu. Thanh kiếm sáng lòa đập vài cây quyền trượng tạo âm thanh ken két. Tôi nhận ra đấy là cây quyền trượng của Nữ Hoàng, nó vốn được cất giữ cẩn thận ở phòng riêng của tôi kia mà! Ở bên trong, Ngạn lậut vẫn đang cố sức chống lại kẻ thù. Người cầm cây quyền trượng kia lẫn trong bóng tối, chỉ thấy dáng vẻ cao lớn, mái tóc phồng to có cài chiếc vương miệng cùng bộ đầm đồ sộ bung xòe. Dù mang dáng dấp con người nhưng tôi cảm giác đấy là một con quái vật kì lạ. Ngạn Luật cứ vung kiếm chém liên tục tới tấp. Người kia đang yếu thế, từng bước lùi vào sâu hơn, cố cầm cự…

Vậy rồi trong lúc tưởng cừng anh sắp thắng thì một mũi tên từ đâu bay vụt tới, đâm sâu vào cánh tay của Ngạn Luật. Chiếc tiêu có kèm theo một nhúm lông ngỗng trắng tinh, phất phơ bay. Ngạn Lậut kêu ré lên và dùng tay kia ôm cánh tay bị thương. Kẻ địch thừa cơ hội tấn công tới tấp. Bị đau, Ngạn Luật phải cầm kiếm bằng hai tay và từng bươc lùi ra xa. Lúc này tôi mới ý thức được anh đang gặp nguy, muốn chạy vào giúp một tay thì không sao bước qua khỏi ngưỡng cửa. Giống như có tấm kính lớn chặn ngang lối vào. Tôi đấm mạnh vào không khí, dùng chân đá, hét lên gọi tên anh nhưng không thể gây chú ý cho người bên trong phòng. Tôi càng gấp gáp, lo lắng thì kẻ thù kia càng chiếm thế thượng phong. Cuối cùng, bằng một đòn hiểm độc, mũi nhọn của cây trượng vàng đâm thẳng vào người anh. Giống như kim khâu xuyên qua tấm vải mỏng. Tôi khóc ré lên và đấm điên cuồng vào tấm kính vô hình. Chỉ còn thấy Ngạn Luật gập mình lại đau đớn rồi ngã bịch xuống, cũng im lìm bất động như mấy trăm hình nhân ở gian phòng bên cạnh. Người đàn bà giơ cao cây trượng vàng, giọng người sung sướng vang dội khắp phòng, văng vẵng trong hành lanh rồi bao phủ toàn độ cung điện. Quang Minh điện không bóng người, tan hoang, đổ nát, chẳng còn gì hết trừ tiếng cười quỷ quyệt kia…

Tôi bật người dậy, thở hỗn hễn và run rẩy. Nước mắt đã chảy dài trên má. Đáng sợ quá! Ngạn Luật chết rồi, cả chú và anh chị họ,… mọi người đêu chết cả. Còn tôi? Tôi run lẩy bẩy đưa mắt nhìn trong bóng tối. Căn phòng mở thông với khu vườn cọ bên ngoài. Ánh trăng hắt vào trong, đổ lên vạn vật một thứ chất lỏng sáng trắng.  Đây là Vaiza, và tôi đang ở trong cung điện Mặt Trăng. Những gì diễn ra lúc nãy chỉ là mơ thôi, là mơ thôi…

Tôi nhắc nhở mình nhiều lần. Không hiểu sao tôi có linh cảm tồi tệ. Ác mộng luôn đem tới hung tin. Như lần Vi Linh chết tôi cũng thấy chị. Bây giờ tôi mơ thấy Ngạn Luật chết. Anh ấy bị giết hại ngay trước mắt tôi! Nhưng sẽ không, anh ấy sẽ không thể chết, anh ấy sắp đến đây đón tôi rồi, Ngạn Luật luôn giữ lời, anh nhất định sẽ tới…

Tôi ngã người nằm trở lại giường nhưng không sao ngủ được. Tâm trí chỉ nhớ về Trường Thịnh Thiên quốc, về gia đình và cơn ác mộng ban nãy…

Có phải đây là một dự báo chẳng lành?

Advertisements

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s