[Nhật kí] Điều gì khiến Hoa Ban ngừng viết, ngừng yêu và ngừng tự hào về LỊCH SỬ VIỆT NAM?

Trước khi bắt đầu chương 14 Hoa Ban muốn chia sẻ ít suy nghĩ của mình về Lịch sử Việt Nam. Mình viết truyện, xuất phát từ lòng yêu nước. Đây là cách nói khoa trương nhưng có vẻ tổng quát nhất. Yêu nước cũng giống như yêu mái nhà tranh, yêu đồng lúa chín. Đó là tình yêu dành cho người cùng dân tộc, dành cho thành phố nơi bạn sống, ngôi trường nơi bạn học và gia đình nơi bạn được sinh ra và trưởng thành. Giới trẻ, teen, thanh thiếu niên – tất cả những người như bạn và như tôi đều có sẵn trái tim đông đầy yêu thương, dù tình cảm này khó thấy, đôi khi nhơt nhạt nhưng nó luôn ồn tại, song hành cùng sức trẻ và nhiệt huyết của đời người.

Mình viết chương này (và những chương sau) một cách rất khó khăn. Ý tưởng vẫn còn đó, văn chương vẫn lai láng nhưng tâm hồn thì bị tổn thương. Hoa Ban không muốn tuyên truyền điều gì nhưng nếu bạn tò mò thì có thể search Google tìm hiểu. Lịch sử có ý nghĩa gì khi nó bị dối trá? Lịch sử là để tự hào, đúng! Nhưng lịch sử còn là để hối cải, để thấy sai lầm, để nhận ra mặt tối của mọi nền chính trị. Người Việt có nhiều tính cách đáng tự hào, họ siêng năng, cần cù, bất khuất, anh dũng… nhưng vẫn có những khuyết điểm mà cộng đồng cần công nhận. Ai đã nhồi nhét những kiến thức lịch sử dối trá vào đầu tôi? Ai đã cho tôi thấy một Việt Nam hào nhoáng, kiêu hãnh nhưng lại che mắt tôi nhìn một Việt Nam giả dối và hèn yếu?

Không có lửa thì làm sao có khói? Càng che giấu, càng phủ nhận thì càng đưa tới bờ vực nghi ngờ. Hỏi tất cả sinh viên Việt Nam, có ai biết sau năm 1975 miền Bắc từng hứng chịu một cuộc chiến “không công khai” của Trung Quốc? Hỏi tất cả học sinh Việt Nam, Hồ chủ tịch có gia đình riêng hay không, bọn trẻ đều trả lời không! Tôi cũng từng nghĩ như thế. Bởi đó là sách vở đã in, là nhà trường đã dạy, là truyền thông đã nói. Niềm tin càng lớn thì sự thất vọng càng lớn. Đau làm sao khi bạn đặt niềm tin vào sự dối trá của quá khứ. Ai đã làm tôi ngờ vực tất cả thông tin tôi dùng làm tài liệu để viết truyện? Ai đã khiến tôi lo sợ mỗi khi nhấp chuột vào những tiêu đề bài viết trên mạng? Và ai đã khiến tôi ngỡ ngàng, vỡ lẽ khi xem chính bản tin quốc tế phát tại truyền hình Mỹ? Tôi yêu Việt Nam, tôi tôn kính Chủ tịch, tôi từng “góp đá xây Hoàng Sa”… tất cả sẽ không thay đổi. Nhưng bất cứ kẻ nào cũng đừng rót lời nói dối vào tai tôi, để tất cả niềm tin bị lung lay, để thế giơi quan của tôi sụp đỗ, để nhiệt huyết và tình yêu đơn thuần này trở thành lạnh lẽo như cục sắt!

Hoa Ban là người nặng về nội tâm và người dễ dàng sử dụng ngôn ngữ để bộc bạch suy nghĩ. Tôi từng tin mình sẽ theo nghiệp báo nhưng năm lớp 11 đã không còn như vậy. Bởi vì tôi phát hiện tâm hồn mình quá mong manh và luôn muốn sống trong thế giới màu hồng. Tôi sợ những sự thật làm chính mình thất vọng và đã cố phất lờ đi. Ồ, hóa ra bản chất của tôi là như vậy, cả nhiều người Việt là như thế và của LỊCH SỬ cũng y chang!

Tôi thcíh văn thơ nhẹ nhàng, thích kiểu nghệ thuật vị nghệ thuật, thích tiểu thuyết nói về tình yêu đôi lứa, lãng mạn và ru ngủ.

Nhưng một khi có kẻ nào bôi tro trét trấu vào bức tường hồng tôi dựng lên thì hãy chờ xem tôi nổi giận thế nào! Ngôn ngữ của tôi vẫn có những tính từ mạnh, những loại từ nhạy cảm và sắc bén, chỉ là tôi chưa dùng. Đừng khiến tôi phải mở cái kho “vũ khí” đó ra và dùng đó chỉ trích thế giới quan tốt đẹp mà các người đã dựng lên.

Tôi nói rồi, tôi chỉ là một công dân, tôi không làm chính trị.

Và tôi cũng nói rồi, tôi là một công dân, tôi có thể bất mãn và nổi loạn.

Ngồi tù? Tôi sợ chứ, vì tôi đang sống “dưới chân thiên tử”. Nhưng có đôi lúc sự bất mãn và tuyệt vọng lấn áp mọi nổi sợ.

Chỉ mong không ai đang rơi vào cái hố tâm tối như tôi.

Chỉ mong các bạn đừng sống quá cảm tính để bị kích động như tôi.

Chỉ mong một ngày nào đó, Đảng, Nhà nước và công đồng Việt dám nhìn vào bộ mặt thật của LỊCH SỬ.

Niềm tự hào vẫn còn và không bao giờ mất

Nhưng sự thất vọng đang làm rạn nứt, từng chút, từng chút… đến khi chỉ còn là tro bụi thì tình yêu này cũng phải kết!

Bạn đọc không hiểu cũng không sao vì mình đâu có muốn bạn hiểu.

Bạn search Google để tìm hiểu, không sao. Vì rồi cũng có một ngày bạn nghe tin tức từ đâu đó.

Bạn comment? Cứ tự nhiên nhưng xin đừng kích động. Blog này là nơi giải trí và vui vẻ, đừng để chính trị xen vào và đừng để bị hiểu lầm là trang web phản động.

Đêm 25/02/2013, 22h44 phút.

Viết truyện không nổi, ngủ cũng không nổi!

Advertisements

14 thoughts on “[Nhật kí] Điều gì khiến Hoa Ban ngừng viết, ngừng yêu và ngừng tự hào về LỊCH SỬ VIỆT NAM?

  1. Thực ra thì theo ý kiến của mình, nói sao nhỉ…có lẽ là cách giáo dục của Việt Nam bị rập khuôn và hơi cứng nhắc. Còn về phần sự thật có bị bóp méo hay không thì phải xem nó ở góc độ nào. Giống như việc tất cả mọi người trên thế giới từng cho rằng thế giới là 1 mặt phẳng và không chấp nhận sự thật được đưa ra tại thời điểm đó, trong vấn đề này mình cũng có quan điểm tương tự, rằng đến 1 lúc nào đó bạn có đủ nhận thức, đủ trải nghiệm để nhìn nhận một sự việc từ nhiều góc độ thì sự thật dù có trái chiều đi chăng nữa thì cũng được tiếp nhận qua một cách nhìn mới thôi. Có thể việc xây dựng hình tượng hoàn mỹ đã tạo nên tình cảm của bạn dành cho Bác Hồ và điều đó vẫn còn đó khi bạn biết sự thật, nhìn từ góc độ khác thì nó cũng là một điều tốt đấy thôi. Có rất nhiều sự thật mà khi bạn có đủ bản lĩnh để tiếp nhận thì nó sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Mình chia sẻ với tư cách là một người đã từng không thích lịch sử Việt Nam, nhưng khi được học và được tiếp xúc ở bậc Đại học với nhiều góc độ khác thì mình lại thích nó với một chút gì đó gần gũi, thân thuộc, trần trụi hơn. Và những thông tin mình sẽ nói không phải để chứng tỏ mình biết mà để chứng tỏ rằng có những sự thật luôn tồn tại ở đó chỉ là chúng ta có thể tìm cách để chấp nhận nó hay không: Các bạn có biết Campuchia là dân tộc không thích Việt Nam còn hơn cả Trung Quốc; hay Cuba đã không ủng hộ Việt Nam đi theo nền kinh tế thị trường vì họ cho rằng VN đã đi ngược lại với con đường XHCN. Nhưng cả 2 nước này đã, đang và sẽ là những nước anh em của chúng ta.
    PS: Cái list của bạn kéo mình vào đây *xấu hổ……..ing*. Vì mình ít khi comment lắm. Chỉ muốn chia sẻ một vài điều để bạn thấy nhẹ nhàng hơn thôi

    Liked by 1 person

    • Cảm ơn mọi chia sẻ của bạn ^^ Mình ko bất mãn về lịch sử, chỉ bất mãn cách ngành giáo dục đưa lịch sử đến giới trẻ mà thôi. Hy vọng tương lai sẽ có thay đổi theo chiều hướng tích cực. Rất may vì vẫn còn những ng’ thích lịch sử và tôn trọng sụ thật như chúng ta ^^

      Liked by 1 person

  2. Hoa Ban có thể cho mình một số nguồn lchj sử đk ko? Trước mình muốn học cội nguồn dân tộc mình nhưng mình ko tin vào sgk cũng như wiki. Chẳng có sách nào nói trước đây nc ta vốn là một phần của trung quốc, ko sách nào nói Bác họ Hồ thực sự tuy tên khai sinh của Bác là Nguyễn Sinh Cung. Nhớ hồi cấp II mình đọc ở thư viện trường cuốn sách của Bác, nhưng hầu hết tất cả đều mờ nhạt, chỉ có sự kiện Bác trước khi ra đi có nói nói vs một người bạn để cùng đy, hay nơi Bác ra đi tại bến Cảng Nhà Rồng,…hầu hết tất cả đều có trong sách, nhưng có gì đó cứ đều đều. Ngoài ra mình chỉ biết thêm chi tiết Bác suýt bị rơi xuống biển trên con tàu Pháp, và lần đến gặp Lê nin ko thành, hầu hết chỉ như sách giáo khoa, giọng văn cũng sách giáo khoa, làm mình thực sự chán “môm lịch sử”, nó có gì đó giả quá.

    Số lượt thích

  3. bạn ạ, sự việc gì cũng có 2 chiều. cả lịch sử cũng vậy. mình vẫn yêu nước, yêu dân tộc. mình vẫn tự hào về lịch sử kiên cường bất khuất của dân tộc. còn những sự kiện ma ban nêu nó vẫn tồn tại đấy thôi, điều đó không ảnh hưởng tới tình yêu nước của bạn, của tôi. ví dụ, Hồ chí minh có gia đình, có con thi sao. điều đó ko ảnh hương tới tài năng và sự đóng góp của ông ấy cho lịch sử Việt NAm. còn sự kiện Trung quốc đinh dạy cho Vn 1 bài hocjnam 1979 cũng la sự thật. chỉ có điều, chuyện đó ko có lợi cho chính trị, ho nha cầm quyền nên họ ko tuyên truyền cũng là điều dễ hiểu. với mỗi sự kiện lịch sử, tôi hay tìm đọc từ nhiều nguồn để có thể hiểu đúng. thế nên, tôi hay đoc những tác giả viết sử it chịu ảnh hưởng bởi chính trị hay nói cách khác, họ ko ăn lương của nhà cầm quyền. vậy nên, bạn đừng quá thất vọng hay kích động khi biết thêm 1 sự thật. điều đó sớm hay muộn cũng xảy ra thôi. thân mến!

    Số lượt thích

    • ^^ mình cũng hiểu vậy mà. Bác Hồ cũng là ng’, cũng đâu có vấn đề gì nếu ông ấy có gia đình riêng, mình ko thất vọng vì điều đó. Mình chỉ thất vọng vì sự bóp méo lịch sử mà thoi. Xấu tốt gì cũng ko nên dối trá, bởi vì để ng’ khác nhìn thấy cái đẹp đẽ quen rồi thì tới khi lộ ra bộ mặt thứ 2, tự nhiên lại thấy rất phản cảm. Rất vui vì chia sẻ của bạn! ^^

      Số lượt thích

  4. Em đã từng đọc một câu của nhà sử học Lê Văn Lan nói về cách dạy Lịch Sử ở Việt Nam như thế này: “Lịch sử là một bộ môn khoa học, chứ không phải là công cụ để tuyên truyền tư tưởng, mà tư tưởng ở đây còn là hệ tư tưởng một chiều.”
    Thật sự thì em thấy rất đúng.
    Em thích đọc Lịch sử, và may mắn là bố em không khuyến khích em tin vào những gì chúng ta được dạy, mà bên cạnh đó nói cho em từ khi em còn bé về những điểm tối trong Lịch sử Việt Nam ở hai cuộc chiến tranh với Pháp, Mỹ, cũng như em được đọc một vài truyện về cuộc chiến tranh với Trung Quốc sau năm 75. Vì thế em có sự chuẩn bị khá tốt để tiếp nhận những thông tin trái chiều.
    Tình yêu nước vẫn còn đó, tình yêu với lịch sử vẫn còn đó, không vì một vài thông tin bị che giấu mà em thôi yêu nước, thôi tự hào về lịch sử Việt Nam, bởi vì lịch sử là lịch sử, lịch sử tạo nên Việt Nam ngày hôm nay, tạo nên em ngày hôm nay. 🙂
    Hi vọng chị sớm có thể viết truyện trở lại 🙂

    Số lượt thích

  5. mình không biết chuyện gì làm bạn buồn đến như vậy , mình rời xa việt gần 3 năm , xa nhà , xa quê hương , mọi thứ đối với mình rất lạ cùng mới mẻ , tiếng anh mình hoàn toàn phải học lại , giao tiếp giữa người với người rất khó khăn. Tại nước mỹ này , mình rất vui khi tình cờ gặp 1 người đồng hương , nghe lại ngôn ngữ việt , mình thích vào các trang web đọc truyện các bạn viết , mình sợ hãi đến lúc nào mình sẽ dùng các từ đệm thay thế ngôn ngữ quê hương , hoặc lúc nào mình sẽ quên .Mình thích hoaban ở tính cách thoải mái , vui vẻ , yêu quê hương , tự hào về quê hương , như hoa ban nói đó , viết để trãi lòng , viết vì những người như mình thích văn của bạn , đừng buồn nữa nha hoa ban , bạn không biết , các bạn của mình thích web bạn lắm , có nhiều bạn không hiểu , tụi mình tụ nhóm dịch truyện bạn cho các bạn đó xem , đừng bao giờ ngừng viết nha hoa ban , tụi mình rất thích bạn , mong bạn sẽ luôn vui , thoải mái , làm những gì bạn cho là đúng , đừng để y những gì khi nó đã xảy ra rồi , Ai cũng có mặt trái , miễn sao chúng ta , mình và bạn tự hào là người việt và làm những gì mình thích . LOVE U

    Số lượt thích

  6. co 1 so chuyen m bit nhung cug co 1 so chuyen m ko bit, m bit hb bi sock va ko mun viet nua, nhung hb a! ai ma ko co loi lam, cai nao cug co mat khuat cua no, co trag thi pai co den, o dau cug zay thui,hazzzzzzz … mun khuyen hb ma chinh m cug khuyen ban than ko noi. noi chug la hay nhin mat tot dep ma no mag lai thui. oi song sao ma kho zay, cug may m chi la nguoi di lam binh thuog,hazzzz… m hinh nhu dag nham thi pai….

    Số lượt thích

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s