PVH 51+52+Phiên ngoại 2

c51

Tố Linh nghiêng đầu, đưa tay vắt mái tóc ướt sũng. Cuối cùng họ cũng lên tới thượng nguồn con thác, đây là một dòng suối nhỏ trong khe, thấy cả mặt đáy toàn sỏi trắng phát sáng lấp lánh. Kim Quy đảo quả là xứ sở thần tiên. Cây cối rực rỡ màu sắc, những cây cọ tía xòa tán lá to như chiếc ô, những dây thường xuân ngũ sắc bám trên cổ thụ lớn. Mặt đất có một lớp cát dày mỏng tùy nơi, trong có vẻ cằn cỗi nhưng không ngờ cây cối chỗ nào đều xanh tốt. Minh Bảo đem nàng vượt qua một rừng sậy nhỏ, phía bên kia là một bãi cát mịn rất rộng lớn. Hắn lấy tay vọc lớp cát mềm như bột, lấp lánh sáng dưới ánh mặt trời

-Chỗ này chính là nơi rùa thần làm tổ và chôn trứng của chúng xuống. Sau một tháng trứng sẽ nở ra rùa con. Lũ rùa chui lên từ cát, theo bản năng bò đi tìm nguồn nước. Những con suối trên đảo đều dẫn tới dòng thác. Bầy rùa mới sinh sẽ theo con thác rơi xuống tiên giới, sau đó được thủy mạch phân tán khắp nơi. Nhưng cho dù chúng đi tới đâu thì một trăm năm sau, miễn là còn sống thì sẽ cố hết sức trở về đất tổ, đẻ ra ổ trứng trên chính nơi mình phá vỏ chui ra!

Tố Linh nghe Bảo nhi nói, tán tụng một câu:

-Thật thần kì!

Minh Bảo mỉm cười từ mặt cát đứng lên. Hắn đem nàng kéo ra trước mặt, đôi mắt đen tinh tế nhìn

-Rùa thần không giống các loài rùa khác ở chỗ chúng sẽ không giao phối tùy ý. Rùa thần đẻ rất nhiều nhưng hầu hết rùa con đều sẽ chết trước khi trưởng thành cho nên số lượng còn lại không bao nhiêu, thêm việc di tán khắp nơi nên họ rùa chỉ có cách chờ mỗi trăm năm sẽ hội tụ tại hòn đảo này, gặp gỡ đồng loại và lựa chọn phối ngẫu cho mình. Chúng phải đảm bảo tất cả rùa cái đều sẽ sinh một ổ trứng, không thể có một con “tay không” trở về!

Tố Linh gật gù, không hiểu vì sao Bảo nhi lại diễn giải cho nàng nghe tập tính của họ hàng thần quy. Minh Bảo nhìn vẻ măt ngu ngơ giả vờ thông suốt của nàng mà ranh mãnh cười. Hắn nói tiếp:

-…vì lẽ đó… người ta còn xem Kim Quy đảo là một biểu tượng của sự sinh sản. Tuy không có mấy ai lên được nơi này nhưng hầu hết họ đều tin chỉ cần đến Kim Quy đảo, tất cả nữ nhân có thể thuận lợi hoài thai!

Tố Linh trợn mắt, nuốt ực một cái. Nàng cảm thấy nụ cười của Bảo nhi đặc biệt xấu xa.

-À, dĩ nhiên nếu họ đi một mình thì không thể làm nên tích sự gì. Cho nên phải lưu ý là cần đem theo nam nhân của mình!

Bảo nhi rất khoái trá nhìn mặt nàng biến thành quả cà chua. Hắn vừa cười vừa sảng khoái kéo tay Tố Linh rời đi. Ở tận cùng phía tây Kim Quy đảo có hai ngọn đồi gọi là “Mẫu Nhũ”, hình dáng… y như tên gọi! Cạnh Mẫu Nhũ có một cái hồ gọi là “Uyên Ương Phí Thủy”, công dụng… y như tên gọi!

Sau khi mặc niệm một phút trước khung cảnh “có tính gợi hình cao” này, Tố Linh đã ngộ ra một chân lý: Từ Ma cung đến Kim Quy đảo, thực chất là đi từ cái chuồng heo sang cái chuồng lợn mà thôi!

.

.

Mặc dù Minh Bảo có ý đồ không tốt đẹp khi đưa nàng tới nơi này nhưng động cơ thì vẫn xuất phát từ việc hóa giải lời nguyền mai rùa ở Tuệ Đô năm đó. Về cơ bản, hắn là thần mệnh, đối với Thần nguyền cũng xem như nước giếng chẳng phạm nước sông. Tuy nhiên sắp tới Minh Bảo sẽ phải đối mặt với lần lịch kiếp đầu tiên, cũng là nguy hiểm nhất, rất khó nói cái lời nguyền giống kim trong tay áo kia có lúc nào chích hắn một phát hay không.

Đêm hôm đó, Bảo nhi nói cho Tố Linh biết cách thức duy nhất để hóa giải lời nguyền này. Vẻ mặt của nàng vừa nghi ngờ vừa lúng túng

-Không phải chứ, ngươi đây là lợi dụng chuyện công làm chuyện tư!

Bảo nhi vẻ mặt “thành thật”, bất lực nói

-Không còn cách nào khác, nếu sư phụ không giúp, ta chỉ còn cách chờ chết thôi!

Thật ra trước giờ Tố Linh luôn tinh tưởng Bảo nhi, hắn nói một, nàng sẽ không nghĩ hai. Nhưng riêng vấn đề này, bởi vì bị lừa quá nhiều lần, trình độ mặt dày của ai đó quá vô đối cho nên hắn nói một, nàng cái gì cũng có thể tin trừ một ra!

Nhìn thấy Tố Linh nhất quyết không đồng ý, Minh Bảo giở vẻ mặt đáng thương nói một câu:

-Được rồi, không giúp chứ gì? Vậy thì tới sáng ra hồ vớt xác ta lên! Nếu sư phụ đổi ý, ta có thể chờ tới lúc sao Bắc Đẩu chạm vào đỉnh đồi bên trái! Qua khỏi thời gian đó thì vẫn cứ đợi trời sáng rồi đi một thể!

Bảo nhi không cò kè mặc cả, không năn nỉ thuyết phục, hắn quyết đoán quay lưng rời khỏi, đến tận đêm khuya cũng không trở lại. Tố Linh nằm trong cái lều nhỏ họ vừa dựng lên lúc chiều, lăn qua lộn lại không ngủ được. Nếu Bảo nhi nói thật, vậy phải làm sao? Tố Linh rối rắm từ trong ổ chăn bật dậy, vò vò đầu. Thôi được rồi, xem như nàng dễ mềm lòng, dễ bị dụ, rất nhiều lần mắc lừa cũng chưa rút được kinh nghiệm.

Tố Linh cởi áo ngoài, không mang giày, tóc cũng xõa ra, cứ vậy mà nhẹ nhàng trôi như như một con bướm đêm lượn lờ chơi trăng. Nàng đi theo lối mòn ra tới cái hồ kia, nếu có thể, nàng thề sẽ không bao giờ tới nộp mạng lần thứ hai.

Tố Minh Bảo đang tựa đầu trên tảng đá, ngâm mình trong hồ nước ngập ánh trăng. Hắn không mở mắt nhưng vẫn cảm thấy bước chân chậm chạp và do dự của Tố Linh, khóe môi tự giác cong lên một đường hoàn hảo. Minh Bảo im lặng nâng hàng mi, hắn lập tức nhìn thấy một cô gái toàn thân trắng toát, tóc đen như mực, môi thấm như cánh hoa, nàng tựa như tiên nữ giáng trần. Ồ phải, nàng đúng thật là tiên nữ, người bị hắn bẻ đi đôi cánh, chỉ có thể lưu lại chốn phàm tục này, cả đời dây dưa.

Minh Bảo cũng không thúc giục, chỉ thầm cười nhìn cái bóng trắng đi qua đi lại mà chưa chịu xuống nước. Đúng là hắn đã lừa nàng lần thứ… không thể xác định. Thực chất, chỉ cần ngâm trong bóng trăng phản chiếu trên hồ thánh này qua một đêm, lời nguyền tự nhiên hóa giải. Nhưng Minh Bảo cảm thấy nằm ở chỗ này suốt đêm dài thì quá tẻ nhạt, cũng quá cô đơn, hắn cần làm gì đó giết thời gian và rất không may – nữ chính là lựa chọn đầu tiên của tên ác ma này.

Minh Bảo nằm trong nước bắt đầu đọc thần chú: “Cởi hết ra, xuống đây đi… cởi hết ra, bước xuống nào…”

Tố Linh dường như cũng bị trúng tà, nàng bóp tay, gãi đầu, tiến lui do dự rồi lấy hết can đảm thả trung y xuống, chỉ chừa nội y màu tím nhạt, mong manh ôm lấy đường cong cơ thể. Một thân thiếu vải – Tố Linh cắn răng lội xuống hồ Uyên Ương. Nước cao ngang ngực, một nửa trên phập phồng trắng nõn trong màn đêm. Minh Bảo nắm chặt bàn tay, ép mình đứng im nếu không sẽ lập tức lao ra ôm lấy nàng. Hồ Uyên Ương này khá rộng, hình bầu dục cân đối giống như không phải do tự nhiên tạo ra. Đêm ở Kim Quy không có gì lạ trừ cầu vòng không bao giờ tắt ở bầu trời hướng Nam. Giữa hồ có một hòn nổi nho nhỏ, vài loại rong tảo mọc trên ấy, đá lâu năm bị gió mài nhẵn, vừa vặn là một chỗ nghỉ ngơi lý tưởng. Hiện tại chính là giờ khắc sao Bắc Đẩu đậu lên đồi Mẫu Nhũ bên trái, mặt trăng tròn vành chiếu thẳng góc xuống nước hồ, hình thành một vòng sáng mà Bảo nhi đang ở ngay tâm điểm. Tố Linh lần nữa thầm xuýt xoa vẻ đẹp huyền diệu của nơi này.

Nàng đã ở trong nước, ngay tại rìa bóng trăng, cái vùng nửa tối nửa sáng làm mọi thứ mập mờ như ảo ảnh. Minh Bảo cảm thấy Tố Linh hợp với màu tím nhất, trong trí nhớ của hắn nàng luôn một thân váy tím. Màu tím toát lên nét hiền dịu, đôi lúc lại sâu kín thâm trầm, có khi lại cứng rắn kiên cường. Minh Bảo si mê nhìn nàng chốc lát rồi im lặng động đậy ngón tay, vùng nước xung quanh hắn nổi sóng lăn tăn, hiện lên một chuỗi kí tự phát sáng khó hiểu. Những thứ mật ngữ và nhân tố ngũ hành nhanh chóng sắp xếp lại, trở thành trận đồ thuần Dương.

Tố Linh nhìn hành động của hắn, mặt lại ửng đỏ một tầng phấn phấn. Song tu – Tố Linh lầm rầm nói trong lòng, kí ức lần đầu song tu vô cùng thảm bại lại quay về. Đối với tiên pháp, nàng có thể vỗ ngực tự xưng bản thân có ngộ tính cực cao, học cái gì cũng nhanh chóng, hiểu sâu, thành thục. Nhưng mà nàng lại cảm thấy mình không hề có duyên với cái loại gọi là “song tu” này. May mắn nó chỉ là môn tự chọn ở Hoa Đông, nếu không nàng nhất định bị điểm kém, kéo theo thành tích chung tuột dốc không phanh!?

Tố Linh mang bộ mặt anh hùng bất khuất, triệu hồi trận đồ thuần Âm, tự coi mình là con bù nhìn và đi vào trong bóng trăng. Nàng cúi đầu dừng lại trước mặt Bảo nhi, cảm thán nhìn hai nửa hài hòa nhập làm một, đây chính là pháp đồ Âm-Dương hoàn chỉnh! Đột nhiên Tố Linh có ý nghĩ: trời sinh ra bọn họ chính là một phần toàn vẹn như thế!

Vào lúc nàng còn chưa tập trung tinh thần thì bức tượng tên Tố Minh Bảo đã không cách nào tiếp tục làm tượng nữa. Móng vuốt vừa tung ra, lưu loát đem Tố Linh ôm dính lại. Hành động mạnh làm nước trong hồ vang lên tiếng óc ách, mặt nước dềnh dàng, bóng trăng rung rinh, trận đồ khẽ động, tim nàng lỗi mất một nhịp.

-Cái này… chúng ta đã làm bao nhiêu lần rồi?

Minh Bảo nhắm mắt hỏi, tay chu du trên tấm lưng bóng nhẵn.

-Một.

Tố Linh thấy mình sắp thở không nổi.

-Chỉ một sao?

Minh Bảo hoài nghi, không lẽ lúc trước hắn nhút nhát như vậy? Một lần, trời ơi, có MỘT lần, làm sao đủ???

-Haizz… một lần đủ bi kịch rồi!

Tố Linh ai oán, lại nhớ tới cái lần song tu không quá vài khắc đã đổ vỡ kia…

-Làm sao? Vấn đề kĩ thuật hay là vấn đề nội dung?

Tố Linh rối rắm nhìn hắn, thấy ánh mắt nghiêm túc đầy “tinh thần học hỏi” mới lắp bắp trả lời

-Là… khả năng tự chủ!

-…?

-Lúc đó… chúng ta đều vội, quên cả việc… duy trì cái này…

Tố Linh chỉ chỉ những vòng sáng đang xoay xoay chung quanh họ. Minh Bảo hiểu ra vấn đề, mắt sáng ngời, cười càng thêm sâu. Tố Linh cảm thấy mình sắp bốc khói, quyết định làm con đà điểu. Minh Bảo tất nhiên không để nàng trốn tránh, một cái xoay người đổi vị trí, tay chống lên giam nàng ở giữa ngực hắn và tản đá lớn.

-Thế thì lần này nhất định phải chậm rãi… không cho phép bỏ cuộc giữa chừng, không cho phép hấp tấp, càng không cho phép thiếu tập trung!

Tố Linh trề môi, vấn đề này Bảo nhi cũng có một phần trách nhiệm mà, làm như chỉ có mỗi nàng phạm lỗi vậy! Lời vừa dứt đã phát hiện cộng sự lộ vẻ bất mãn, Minh Bảo tấn công trước để chiếm thế thượng phong. Tố Linh chưa chuẩn bị đủ đã bị đè ra hôn. Tay nàng ngăn ngực hắn lại thế là bị kéo ra, ghim chặt lên đá. Minh Bảo không nhắm mắt, hắn nhìn lom lom từ cái nhíu mày, nhăn mặt, cho tới khi đôi mắt nàng phủ một tầng hơi nước mong lung. Minh Bảo cuồng nhiệt không kịp cho cả hai thời gian thở, chỉ đến khi phát hiện trận đồ chớp tắt muốn tan vỡ mới lưu luyến buông nàng ra

-Giữ!

Tố Linh mơ hồ tỉnh lại, vừa tức vừa thẹn. Giữ cái đầu ngươi ấy! Cứ thế này làm sao mà tập trung được, làm hai việc một lúc là không khoa học. Minh Bảo biết nàng không giỏi trong chuyện này, cần phải từ từ để nàng thích nghi. Hắn cảm thấy hiện tại chính là “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Cái hồ này không nóng không lạnh, ánh trăng này đặt biệt hữu tình, Kim Quy đảo với lời chúc phúc huyền bí nào đó… Minh Bảo thì thầm hỏi Tố Linh

-Nàng muốn con trai hay con gái?

-Hả?

-Nếu là con trai, ta và nó sẽ bảo vệ nàng. Nếu là con gái, ta sẽ bảo vệ hai mẹ con!

Tất cả ý niệm về một gia đình của Bảo nhi là như vậy. Hắn thu lại nụ cười, tự thấy đáy lòng chua sót. Hắn không có khả năng đem viễn cảnh hạnh phúc đó đến cho Tố Linh!

Minh Bảo kéo hết nội y trên người cả hai ra, nâng Tố Linh lên ở tư thể sẵn sàng đón nhận hắn. Nàng vụng về bắt lấy vai Bảo nhi, e lệ úp mặt vào cổ hắn

-Chậm thôi, ta không thể giữ trận đồ quá lâu nếu… Á!

Thôi được rồi, nàng đã đánh giá quá cao trình tự chủ của bạn Bảo, thực chất là chỉ đi lùi chứ không tiến bộ! Tố Linh bị xoay như chong chóng, cũng không biết có làm đúng trình tự nào đó không. Nàng vừa phải theo kịp nhịp độ của hắn, vừa cố duy trì một nửa Âm kia. Song tu thật vất vả!

Tố Linh đối với mấy chuyện ân ái này tương đối thoáng, không có nhiều lễ tiết hay tự làm khó bản thân. Giống như đối với việc đem lần đầu của mình trao cho Phong Trạch, nàng chưa bao giờ hối hận vì quả thực nàng từng yêu người đó, là mối tình đầu dại khờ và nông nổi. Nhưng Phong Trạch không phải nửa kia trong duyên mệnh của nàng. Năm trăm năm nay, nam nhân của nàng mãi mãi là Minh Bảo và sẽ luôn luôn là Minh Bảo. Lòng trung trinh của nàng là như vậy. Từ rất lâu rồi, Tố Linh đã không thể cho phép bất cứ ai ngoài hắn chạm đến mình. Nếu có một ngày nàng và Bảo nhi không đi cùng một con đường, Tố Linh cũng không có ý định tìm ai khác thay thế vị trí của hắn trong tim mình.

Vào cái đêm nồng nàn mà trằn trọc đó, Tố Linh lại nhìn thấy đôi mắt của tiểu đồ đệ trước kia. Bão tố và tĩnh lặng, mạnh mẽ và yếu đuối, tham lam và từ tốn, hiền hòa và ác liệt… một sự mâu thuẫn gây gắt không thể nào hiểu nổi!

Tố Linh mơ hồ nghe hắn nói bên tai:

-Thì ra là vậy… thì ra Bảo nhi đã yêu sư phụ như vậy!

c52

Trong Âm Ti Cốc tâm tối và dơ bẩn, Ma Vương ngửa đầu cười như điên. Từ khi bị nhốt đến nay, đây là lần đầu hắn vui sướng thế này. Cái bình sứ bị tiếng ồn đánh thức, khẽ động đậy. Nó có linh cảm chẳng lành. Giọng cười này khoái trá và hả hê như vậy, nhất định Ma Vương lại sắp bày trò hại đời hại người rồi!

-Lệ Lệ, nàng có nghe thấy không? Là hắn đó, là Tam đệ yêu dấu của ta đó! Huyết thống quả là sự liên kết phi thường. Cuối cùng hắn cũng hoàn toàn sống lại rồi! Nàng có nghe tiếng gào thét của một nguyên Thần sau khi phá cổ quan tài hoàn sinh chưa? Ta đã nói mà, Bảo Bảo nhất định sẽ làm như vậy, hắn… thật giống phụ thân!

Ma Vương quá phấn khích, cũng không để ý tới cái bình sứ. Hắn bước vội ra khỏi phòng, rẻ vào một hành lang tối. Cung điện tồi tàn ở Âm Ti Cốc thường rất vọng. Một tiếng bước chân từ xa cũng có thể dễ dàng nghe rõ.

-Bệ hạ!

-Tể tướng, đã tới lúc rồi. Đem giọt máu của ta xuống phàm giới, nó sẽ dẫn đường cho ngươi tìm kiếp số của Tam điện hạ. Phải lập tức bắt hắn về đây! Tuyệt đối không để ai cướp đi giữa đường.

-Thần tuân lệnh!

-Còn nữa, Ma Mộc vẫn tốt chứ?

-Vẫn tốt ạ, được giữ rất kín đáo!

-Hà hà… ngươi làm tốt lắm! Cái cây đó sắp tới mùa thu hoạch rồi! Đợi khi ta trở thành nguyên Thần nhất định sẽ không quên phần thưởng cho ngươi!

-Đa tạ bệ hạ!

Cái bình sứ nghe hết cuộc đối thoại của Ma Vương với tên tể tướng thoát xác nhập hồn kia. Nó chấn động mạnh, từ trên bàn rơi xuống đất, một vết nức từ chân bình xẻ dọc lên trên. Cái bình lăn lăn trên đất, muốn tìm phương hướng đi ra cửa nhưng nó lại lăn trúng gót giày của Ma Vương.

-Lệ Lệ, sao lại thế này? Nàng muốn làm gì?

Ma Vương ôm chiếc bình lên, nhìn thấy vết nức xấu xí kia, đôi mày liền nhăn lại. Hắn bọc cái bình vào trong tấm vải mềm rồi cột ở thắt lưng

-Không cho phép lộn xộn, nếu vỡ thật thì phải làm sao?

Cái bình ngọ ngoạy muốn thoát ra, tiếng nói của nó mềm mỏng hơn mọi ngày:

-Chàng có thể cùng ta làm một thỏa thuận không?

Ma Vương nhướng chân mày, đủng đỉnh ngồi xuống bàn

-Chà chà, hôm nay Lệ Lệ thật đáng yêu, nàng muốn thỏa thuận cái gì? Nếu muốn ta từ bỏ kế hoạch của mình thì không cần nói nữa! Ta nhất định phải ra khỏi chỗ này, nhất định lấy lại địa vị của mình ở Ma giới và nhất định phải trả thù Tiên môn. Bọn chúng tưởng mình là ai? Muốn giam ta trong chỗ chết tiệt này đến hết đời à? Qúa ngạo mạn rồi!

Cái bình im lặng chốc lát rồi kiên định nói

-Nếu đã vậy thì… chúng ta không thể đi cùng một con đường rồi. Ta mãi mãi thuộc về Tiên giới. Nếu ngài muốn đối đầu với tiên môn, xin thứ lỗi chúng ta là KẺ THÙ.

Ma Vương lập tức thu lại nụ cười cợt nhã, hắn cúi đầu nhìn cái bình sứ đeo bên hong, trong đôi mắt đen ẩn chứa những cảm xúc ngổn ngang

-Lệ Lệ, đừng nghịch với ta. Nàng thừa biết ta sẽ không thương tổn nàng…

-Đó là việc của ngài, còn tôi thì sẵn sàng giết ngài nếu có khả năng!

Một lời thốt ra, không khí trong phòng đông cứng lại. Hơn nghìn năm sống hòa thuận vậy là đổ vỡ. Thật ra Ma Vương vẫn tin rằng họ có thể ở bên nhau, thời gian có thể làm nàng yêu hắn, thương hắn, vứt bỏ tất cả vì hắn… Xem ra Ma Vương đã quá tự tin rồi! Cô gái này có lẽ đúc thành từ sắt thép mà hắn yêu nàng cũng chính ở bản chất đó, hoa hồng có gai, dù nhiều gai vẫn muốn hái!

-Lệ Lệ…

-Xin đừng gọi cái tên đó!

Ma Vương trút tiếng thở dài, hắn vân vê miệng bình, thì thào trong bóng tối

-Giang sơn và mỹ nhân, ta đều phải có. Cho dù nàng hận ta thì cũng đừng mơ tưởng rời đi… Trước đây ta từng hỏi một lần nhưng nàng không chịu nói. Bây giờ có thể cho ta biết được chưa? Rốt cuộc thì nàng là ai?

Cái bình do dự trong chốc lát rồi điềm tĩnh thốt ra:

-Ta nguyên quán ở trấn Á, huyện Châu, thành Bình Duyên, Thịnh An quốc ba nghìn hai trăm tám mươi năm trước. Mẹ họ Hạ, cha họ Vân. Mười ba tuổi nhập tiên ở Kim Tinh Môn, nhũ danh là Lệ Lệ, tự là Thiên Thiên, tên thật là… Vân Ti Thiên!

(Ki_chan: ai không nhớ nhân vật này có thể xem chương 19)

.

.

Hoa Sơn trang giữa đêm khuya là một cảnh tượng yên bình. Thái Hành một thân trung y đạm bạc đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài. Vầng trăng trên cao tròn vành, tỏa ánh bạc thê lương, hòa cùng tiếng thở dài.

-Tam đệ… thật sự quyết định như vậy sao?

Thái Hành nhắm mắt, nghe âm thanh đang ngày một xa dần – tiếng kêu của Thần hồn. Hắn ngửa đầu nhìn bầu trời thi thoảng lại nổi lên tia sét nhỏ. Thần kiếp – đáng sợ làm sao! Tam đệ có lẽ sẽ bình an vượt qua nhưng liệu đại ca có để yên cho hắn? Tám mươi quả tim, chỉ một quả nữa là được như ý nguyện. Trở thành vị Thần tối cao trong trời đất – ai có thể kháng cự trước sức hấp dẫn này chứ, nhất là khi cơ hội ngay trong tầm tay!

Thái Hành đi vào thư phòng, cầm quyển sách cũ nát trên bàn lên. Nét chữ mạnh mẽ và uyển chuyển, vừa dẻo dai lại vừa cứng rắn. Hắn sờ vào bút tích cổ xưa đó, thầm nói với nó:

-Phụ thân… chúng con sẽ phải làm sao đây? Thật sự đau lòng vì phụ niềm tin yêu của người. Đại ca và Tam đệ chắc chắn sẽ không ai nhường ai. Con cũng không muốn đứng nhìn họ giết lẫn nhau. Ba anh em chúng ta, nếu không thể cùng sống vậy xin được cùng chết!

Thái Hành buông tay ra, quyển sách bùng cháy và hóa thành tro bụi trước khi chạm đất. Chú triệu hồi Ma Vực sẽ không bao giờ xuất hiện lần thứ 3, sẽ không ai dùng thứ pháp thuật tàn khốc này để hy sinh, cũng không ai phải chết trong bóng tối thăm thẳm của nó. Bởi vì họ sẽ là những người cuối cùng!

pn2

Trong kiếp thứ tám mươi mốt, vẫn là con sông đó, vẫn là chuyến đi đến với đớn đau dày vò. Đứa trẻ mở to mắt nhìn bầu trời xanh, nó không biết mình đã quên gì, nhớ gì. Chiếc giỏ tre dập dềnh trong nước, cuối con đường là địa ngục bất tận…

Nhưng thật ngoài dự đoán, đứa trẻ nhìn thấy một khuôn mặt bỗng từ đâu xuất hiện, che lấp cả vòm trời của nó.

“Bạn nhỏ! Tên ta là Tố Linh!”

Nó không biết khuôn mặt như vậy có xem là đẹp hay không nhưng nó thật sự thích nàng. Đứa trẻ ghi nhớ cái tên ấy vào tiềm thức, ngoài phụ thân và mẫu thân, Tố Linh chính là người thứ ba nó nguyện giữ lại trong lòng. Vòng tay nàng rất ấm, nụ cười nàng rất sáng, bờ ngực thật êm ái dễ chịu… đứa trẻ nhắm mắt, tìm giấc ngủ an lành đầu tiên trong suốt tám mươi mốt kiếp luân hồi.

Minh Bảo không phải là đứa trẻ thích cười, nơi nào đó trong tâm hồn đã bị nhuộm đen không thể tẩy rửa. Hàng ngày, niềm vui của nó là quan sát Tố Linh, xem nàng chật vật tìm cách mặc tả lót, xem nàng vụn về khâu áo trẻ con, xem nàng làm trò dụ nó ăn hết chỗ sữa dê tanh tưởi kia. Nàng không biết sao? Sữa dê rất khó uống, chỉ trẻ con nhà nghèo mẹ không có sữa mới phải ăn thứ này mà sống sót. Minh Bảo thật sự muốn nhổ hết ra nhưng khi thấy vẻ mặt căng thẳng rầu rĩ của nàng, nó lại miễn cưỡng nuốt vào. Cứ như vậy, cho tới năm Minh Bảo mọc răng mới thoát khỏi cơn ác mộng sữa dê!

Minh Bảo biết nói, chữ đầu tiên không phải mẹ, không phải cha mà là “sư phụ”. Một âm tiết khó như vậy mà nó cũng thốt lên được, bởi vì nó biết nàng sẽ mừng đến rơi nước mắt.

Hơn ba mươi vạn năm tuổi nhưng phải đến lúc gặp gỡ Tố Linh, Minh Bảo mới biết thế nào là cuộc sống.

Cuộc sống chính là mỗi ngày lẻo đẽo đi theo nàng.

Cuộc sống chính là mỗi ngày nghe nàng gọi “Bảo nhi, Bảo nhi…”.

Cuộc sống chính là nằm trong lòng nàng đi tìm giấc ngủ.

Cuộc sống chính là nhìn nàng cười, nàng khóc, nàng giận dỗi, nàng sầu lo,…

Hắn chưa từng nghĩ có một ngày sẽ rời xa sư phụ cho tới khi cuộc sống của họ bị Tiên môn quấy rầy. Núp sau tản đá nhìn nàng múa kiếm điêu luyện, bóng hằng dập dềnh như hồ điệp, nét mặt sắc lạnh và kiêu kì, đôi mắt rực sáng và nồng màu lửa, tiếng Phật tự du dương trong gió, như thoát ra từ mỗi đường kiếm dẻo dai, như quyện vào mái tóc bồng bềnh…

Kể từ giây phút đó, Minh Bảo đã yêu Tố Linh, tình yêu đi liền với sự kính trọng và thần tượng. Trong mắt hắn, nàng là giỏi nhất, mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất. Nhưng nàng càng tỏ ra vĩ đại thì hắn càng khao khát trưởng thành, nhanh chóng giỏi hơn cả sư phụ, nhanh chóng thoát khỏi sự bảo vệ của người. Tố Linh là biểu tượng Minh Bảo tôn sùng, vì tôn sùng nên phải cẩn thận giữ gìn. Tay nàng chỉ cần hái hoa bắt bướm, làm việc lặt vặt, những chuyện đánh đấm chém giết hắn sẽ thay nàng!

Minh Bảo có duy nhất một mục tiêu sống chính là bảo vệ sư phụ, trả hiếu cho người. Nàng từng rất tự hào về việc hắn đắc đạo sớm hơn cả Phong Trạch ở Hoa Đông nhưng nàng không hề biết để làm được như vậy, Minh Bảo đã chịu bao nhiêu đau đớn mà trên mặt vẫn bình tĩnh tự nhiên. Đau đớn trong thể xác có là gì so với hạnh phúc tận sâu trong tâm hồn?

Mười sáu tuổi, Minh Bảo bắt đầu cảm thấy khác thường, bản chất nam nhân trong người hắn đang tỉnh lại, cũng như giai đoạn mà ai ai cũng phải vượt qua để trưởng thành. Tâm của hắn trở nên nhốn nháo. Minh Bảo thừa nhận bản thân mình không hề có duyên với tính từ “trong sáng”. Ít nhất thì trước năm mười hai, hắn có vẻ “hơi trong sáng”, sau đó thì “thiếu trong sáng” rồi “đen như mực”.

Đây là bí mật của riêng Bảo nhi, tuyệt đối không thể để sư phụ phát giác ra. Từ khi mười sáu, hắn có sở thích biến thái chính là… nhìn ngực nàng!? Dĩ nhiên là nhìn lén. Minh Bảo ở giai đoạn đó rất “bất cẩn”, hay đánh rơi thứ này thứ nọ rồi bắt sư phụ nhặt lên giúp. Mỗi lần nàng cúi xuống lượm đồ, ngực áo thường trễ ra, những gì muốn thấy hắn đều thấy được, trong bụng cười nham hiểm một trăm lần!

Mười bảy tuổi, cuối cùng ước mơ đầu tiên đã thành sự thật: hắn cao hơn sư phụ rồi! Bảo nhi bắt đầu có thói quen đứng thật gần, làm nàng vất vả ngước lên nhìn. Khi cao hứng sẽ đem nàng ôm vào lòng, cảm giác quá thỏa mãn!

Mười tám tuổi, hắn có sự tò mò cực độ về cơ thể của phái nữ, chính xác là cơ thể của Tố Linh thôi! Địa điểm dừng chân của hai thầy trò thường thường là ở Ôn Tuyền. Nàng rất thích ngâm nước nóng, hắn rất thích nhìn nàng ngâm nước nóng, ai cũng có lợi!?

Tố Linh tất nhiên không lộ liễu như vậy, càng không nghĩ Bảo nhi đen tối như thế. Nàng thường đem quần áo tới một nhánh nhỏ khác của con suối, chỗ đó bị vây quanh bởi một rừng trúc dày, trở thành tấm rèm tự nhiên kín đáo. Nàng đã kín đáo, Minh Bảo tất nhiên cũng học theo kín đáo. Hắn ẩn thân ngồi vắt vẻo trên nhánh cây cạnh bên con suối, tà tà nhìn sư phụ cởi từng lớp, từng lớp. Hơi nước bốc lên một tầng sương mờ ảo, hắn cũng không dám mở tiên nhãn vì sợ nàng nhận ra, chỉ có thể dùng mắt thường mà tưởng tượng về bóng dáng mơ hồ kia… Nhưng mà có một lần, Tố Linh gặp sự cố trong lúc tắm, đại loại là nàng mẫn cảm với những con vật mềm mềm. Lần đó chẳng biết con rắn nước ở đâu mà to gan, dám trườn qua vai Tố Linh. Nàng bị dọa, hét một tiếng nhảy lên mõm đá. Minh Bảo đang ngủ gật ở cành cây cũng bị động tỉnh, không nghĩ ngợi gì nhảy xuống nhìn nàng. Và thứ hắn nhìn thấy là hình-ảnh-chi-tiết của sư phụ. Minh Bảo sững sờ hết mấy giây, may là hắn vẫn đang tàng hình. Một bước lui, hai bước lui,… hắn xoay người chạy thục mạng ra khỏi rừng trúc. Cho tới lúc hoàn toàn thoát khỏi phạm vi nguy hiểm, Minh Bảo mới ngồi bệch xuống gốc cây thở hổn hển, trong đầu lập đi lập lại cảnh tượng đó.

Sao nàng không có cái đó nhỉ? Không có thì phải làm sao? Tại sao lại trắng như vậy? Chạm vào có cảm giác thế nào?

Lúc Tố Linh từ Ôn Tuyền đi ra, nàng hoảng hốt trông thấy Bảo nhi đang… cào vỏ cây!? Mặt hắn đỏ khả nghi, lỗ mũi còn… chảy máu!!!! Tố Linh hết hồn chạy lại giữ tay hắn

-Làm sao? Làm sao? Bảo nhi bị bệnh ở đâu???

Nàng vừa hỏi vừa đem khăn tay nhét vào mũi cầm máu. Minh Bảo bị nàng ôm lấy, trợn mắt nhìn Tố Linh một thân ẩm ướt, vải mỏng dính da chỗ ẩn chỗ hiện. Hắn khốn khổ đẩy nàng xa ra, quay mặt vào trong góc, tiếp tục cào vỏ cây!

Nếu có thể, Bảo nhi chắc chắn sẽ ngửa đầu hỏi ông trời: “Thiên lý ở đâu???”

Ông trời thật ra vẫn có thiên lý. Thiên lý ở chỗ hắn đắc đạo khi hai mươi tuổi. Tố Linh đầy tự hào hỏi tiểu đồ đệ

-Ngươi muốn ta tặng quà gì làm phần thưởng, chỉ cần trong khả năng!

Lúc đó Minh Bảo nhìn thẳng vào mắt nàng, không che giấu nỗi khát khao nói một câu:

-Không cần gì cả, Bảo nhi chỉ muốn sư phụ!

Advertisements

5 thoughts on “PVH 51+52+Phiên ngoại 2

  1. đọc một lèo đến đây thấy phục HB vì truyện quá hay 😀
    cơ mà đoạn HB miêu tả sự đen như mực của Minh Bảo mình chỉ thấy dễ thương thôi, nhất là cái câu ‘trong bụng cười nham hiểm một trăm lần’ ấy nghĩ mà buồn cười k chịu đc :))

    Số lượt thích

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s