Phiên ngoại 6: Câu chuyện ở làng Hạ

60dcc769172877929623f661ed99b7331ba74a531caee-aBpJNh_fw580

U Minh Uyển là địa phương có tai tiếng từ mấy trăm năm nay. Người già trong các ngôi làng cổ vẫn hay kể lại câu chuyện về những vụ mất tích kì bí ở trong rừng U Minh. Theo như truyền thuyết thì chỗ này từng là vườn thượng uyển của một hoàng cung thuộc triều đình xa xưa nào đó… bây giờ chỉ còn lại các di tích hoang tàn, đỗ nát và một khu rừng cây dại ẩm mốc, tối tăm. Vì lẽ đó, nó được gọi là U Minh Uyển.

Làng Hạ nằm giáp với rừng về hướng Nam, là một ngôi làng có chừng hai mươi hộ, chủ yếu làm nghề dệt vải nuôi tằm. Người trong làng là những cư dân lâu năm và gắn bó với đất đai như máu thịt. Chính vì lẽ đó mà họ vẫn sống ở nơi này – cái nơi hễ nhắc tới là thấy lạnh sống lưng. Chuyện không phải cũ, chỉ là mới tháng trước. Đứa con gái của anh thợ rèn sống trong làng không may bị bệnh lao phổi nặng, thường xuyên ho ra máu. Đại phu bốc thuốc lắc đầu bảo rằng chỉ có mật gấu mới trị khỏi bệnh. Anh thợ rèn quyết định vào rừng tìm bắt gấu lấy mật cứu đứa con. Anh đi với cậu con trai lớn đã mười chín cùng một người phụ tá làm trong xưởng. Ba người đàn ông vác cung tên, dây thừng, và mấy thứ vũ khí linh tinh đi vào rừng tìm gấu. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày không thấy ai trở lại. Vợ anh thợ rèn lo lắng cũng đi tìm chồng. Cả gia đình đều không trở về, cô con gái út gửi bà ngoại nuôi không lâu sau cũng chết vì bệnh. Cứ thế, tất cả những ai đặt chân bước vào rừng U Minh Uyển đều không quay về… Dần dần, khu rừng tối trở thành một điều huyền bí đáng sợ, là cơn ác mộng của những ngôi làng sống gần đấy.

La La là một cô bé nhà nghèo sống trong làng, gia đình nó làm nghề nuôi tằm dệt lụa. Tuổi còn nhỏ nhưng nó vẫn có sự hiểu biết tối thiểu của một đứa bé. La La cảm thấy làng gần đây rất lạ, đàn ông, thanh niên không biết đi đâu hết, chúng bạn chơi cùng bé hàng ngày bây giờ chỉ còn nữ hài tử, ngày hôm qua thằng Sửu nhà bên cạnh cũng không về ăn cơm. La La thấy bố mẹ rất im lặng, nhà thường xuyên đóng cửa, bầy tằm đang đói cũng không được cho ăn, như vậy chúng sẽ không nhả ra tơ đâu! Mẫu thân lại còn dặn dò không cho phép La La rời khỏi phòng ngủ, nó buồn chán muốn chết, muốn chạy qua nhà cuối làng tìm mấy đứa con gái chơi đánh đu.

Hôm đó trời hơi có mưa phùn, La La lẻn cửa sau đi ra ngoài, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện trong làng không thấy một ai. Các nhà hàng xóm đều đóng cửa im ỉm. Bé do dự không biết có nên đi tìm bạn chơi hay không. Đúng lúc đó, nó bất ngờ nhìn thấy có ba người lạ vào làng. Nhìn từ xa là một người lớn và hai đứa trẻ. Họ đều mặc áo choàng lông trắng mút, có mũ trùm đầu, tay đeo găng vải loại dùng đi đường xa, cả người không lộ chút da thịt nào. La La nhớ lời mẹ dặn không được tiếp xúc người lạ, vì thế bé nhanh chân trốn vào tấm vách nứa che chắn chuồng bò, đưa cặp mắt vừa sợ hãi, vừa hiếu kì xuyên qua khơ hở nhỏ mà quan sát. Họ lặng lẽ đi trong cơn mưa phùn, người cao lớn hình như là nữ nhân. Nàng nhẹ nhàng đi trước, hai đứa trẻ rất quy cũ song song theo sau. Một bộ ba thật độc đáo!

-Sao không thấy ai nhỉ?

Nữ nhân kia tự hỏi.

-Mẫu thân, ở đây hình như có ma khí!

Một đứa bé cất tiếng nói, giọng nói này hẳn là nam hài tử

-Ca ca, chúng ta sắp có trò chơi mới sao?

Một giọng nói khác hưng phấn hỏi, cũng là một nam hài tử.

-Tiểu Bảo, lần này ra ngoài không phải đi chơi!

Ồ, thì ra là hai anh em, ba mẹ con kia đến làng Hạ làm gì nhỉ? Người mẹ nhìn về phía quán nước ở đầu làng, bàn ghế lạnh lẽo, tách trà cạn khô, rõ ràng trong làng có người sống, vì sao lại có cảm giác như làng hoang thế này?

-Chúng ta đi thôi… đến nơi khác hỏi thăm vậy…

Thiếu phụ nói, chậm rãi xoay người rời đi, hai đứa trẻ tiếp tục bám theo sau. La La dõi theo họ, tay vô tình đè lên tấm phiên làm nó đỗ ầm xuống đất. Tiếng động khiến cô bé hoảng sợ và ba mẹ con nọ cũng dừng bước quay lại nhìn. La La hoảng quá, lại quỳ xuống trốn vào sau vại nước gần đấy. Bé nín thở nghe tiếng bước chân… từng chút đến gần… thong thả… cẩn thận… La La nhìn thấy một góc áo trắng đã lấm bùn, theo bản năng nương mép áo mà nhìn lên. Đôi mắt sợ sệt của bé liền sáng ngời.

-Tiểu muội muội, ngươi trốn làm gì? Chúng ta không phải người xấu!

Bàn tay nhỏ giơ ra, găng tay bằng vải nhung màu trắng ngà làm La La dè dặt không dám nắm lấy. Từ bé ở trong ngôi làng nghèo nàn này, La La chưa từng biết trên đời có những người vương giả tôn quý như vậy! Cậu bé kia cũng có lớn hơn La La đâu, độ 6-7 tuổi là cùng. La La ngạc nhiên phát hiện thì ra vẫn có người xinh trai hơn thằng Sửu nhà bên cạnh, hơn rất nhiều!

Cậu bé này da trắng má hồng, sóng mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, đôi chân mày đậm đặc biệt cương nghị, khiến gương mặt trẻ con lại mang chiều hướng chững chạc theo cách riêng của nó. La La như bị mê hoặc, nó để đứa trẻ kia dẫn ra ngoài, đi tới trước mặt người thiếu phụ. Phía sau cái mũ lụp xụp đều là những khuôn mặt đặc biệt. Bất ngờ nhất là hai anh em kia sinh đôi, giống đến khó phân biệt. Nữ nhân xinh đẹp hiền hòa cười với La La, nàng hỏi:

-Cô bé sống ở đây? Ba mẹ đâu, dân làng đâu cả rồi?

La La bất an xoắn gấu áo, ngây thơ đáp:

-Ở trong nhà!

-Đã xảy ra chuyện gì?

La La không biết. La La lắc đầu. Khi nữ nhân kia mở miệng muốn hỏi thêm gì đó thì phía sau họ vang lên tiếng thét chói tai:

-Yêu quái!!! Thả con gái của ta ra!!!

Ba mẹ của La La người cầm rìu đốn củi, người cầm cây xẻng to, hùng hổ và run rẫy hướng về phía họ. Tiếng thét làm kinh động cách nhà khác, nhưng họ đều không mở cửa. Chưa ai kịp giải thích điều gì thì người đàn ông đã phóng rìu về phía ba mẹ con. Thiếu phụ giật mình theo bản năng che chắn cho hai đứa bé, kết quả lưỡi rìu sượt qua bả vai, nàng ôm vai ngã xuống.

-MẪU THÂN!

Một đứa trẻ ôm lấy nàng, một đứa khác chạy ra phía trước dang hai tay

-Tại sao vô duyên vô cớ đánh người?

Hai vợ chồng lúc bấy giờ mới nhìn rõ ba khuôn mặt ẩn sau áo choàng. Đứa trẻ phía trước hiên ngang và giận dữ, đôi mày nó nhíu lại, toát ra khí thế làm người ta lùi bước. Đứa trẻ phía sau cũng giống vậy nhưng nét mặt thì lo âu và sốt ruột nhiều hơn.

-Ca ca, mẹ chảy máu!

Đứa em thông báo, mắt nhìn về hai vợ chồng với sự bất mãn và buồn bực.

-Đại Bảo, Tiểu Bảo, mẹ không sao, các con tránh sang một bên!

Thiếu phụ kia hơi lung lay đứng dậy, nàng kéo mũ che đầu xuống, cả khuôn mặt sáng ngời hiện ra, mái tóc đen dài cũng tung bay trong cơn mưa lất phất

-Mọi người đừng hoảng, chúng tôi chỉ là khách bộ hành, ghé làng hỏi thăm chút chuyện. Con gái các vị đây, bé không sao cả, chúng tôi không phải người xấu!

Hai vợ chồng kéo La La về phía mình, cảnh giác cao độ nhìn bọn họ. Lúc này phía cuối làng có tiếng chó sủa, rồi khoảng chừng 5-6 người đem gậy gọc chạy tới. Một số nhà khác thấy đông người cũng dũng cảm hơn, mở cửa đi ra nhìn. Đừng đầu là một lão nông phu có vẻ là già làng, tay cầm lưỡi liềm cắt cỏ. Mà nổi bật hơn cả là ông ta đeo một vòng củ tỏi, trên ngực dán bùa, búi tóc bạc cắm ba cây nhang, rất ư buồn cười!

Thấy đám đông lăm le muốn đánh nhau, người thiếu phụ vội vã giữ lấy hai con, thành khẩn nói với họ

-Không, không! Chúng tôi chỉ là người từ xa tới hỏi thăm đường, không có ý gì hết! Các vị xin bình tĩnh…

Dân làng đánh giá bá mẹ con. Phụ nữ và trẻ em có vẻ vô hại. Họ ăn mặc giống người đi buôn phương xa, nhưng cũng giống phu nhân, thiếu gia nhà quan. Điều đáng nghi là bọn họ rất đẹp, vẻ đẹp không thể nhìn thấy ở vùng lam lũ hẻo lánh này. Trưởng làng tuổi lớn nhất, mắt nhìn đời cũng thấu đáo nhất. Sau khi nhìn kĩ chiếc trâm ngọc quý giá và bộ váy tím trang nhã của người phụ nữ, lão cẩn trọng hỏi:

-Không biết phu nhân đây muốn hỏi hang cái chi?

-Ta muốn hỏi đường tới biên giới Bắc Sở!

-Đi hướng Tây, phải qua một dãy núi và một thác ghềnh.

-Sao lại xa như vậy? Còn đường nào khác không?

-Còn nhưng phải xuyên qua U Minh Uyển, không thể đi!

-U Minh Uyển?

-Là cánh rừng phía trước làng!

-À… cảm ơn các vị, chúng tôi sẽ đi đường rừng!

Nàng lịch sự cúi chào rồi nắm tay hai con trai rời đi. Dân làng không phản ứng kịp, nhất thời đờ ra.

-Cái này… vị phu nhân này… tuyệt đối không nên!

Thiếu phụ dừng bước, đôi mắt đẹp đầy nghi vấn

-Chả là… rừng đó rất nguy hiểm, ai đi vào rồi cũng không ra được. Vùng này có yêu ma tách quái. Làng chúng tôi gần đây mất tích không biết bao nhiêu là nam nhân và nam hài tử…. Mời thầy mo về làm phép cũng không tác dụng…

Trưởng làng nhìn xuống hai cậu bé đáng yêu

-Tôi chân thành khuyên phu nhân đừng liều lĩnh!

Thiếu phụ nọ không tỏ ra sợ hãi hay hoang mang như họ định liệu, nàng chỉ hơi chau mày nghĩ ngợi. Đứa trẻ bên trái đột nhiên ngẩng đầu nói:

-Không sao, ta có thể bảo vệ mẹ!

Hài tử kia gật đầu đồng tình

-Đệ cũng vậy!

Thiếu phụ hạnh phúc tươi cười, dẫn hai cậu bé tiếp tục hướng rừng mà đi.

Dân chúng phía sau kinh ngạc dõi theo. Cho dù trong rừng không có yêu quái thì dã thú cũng đầy rẫy, một nữ nhân và hai hài tử thì làm được gì? Hai vợ chồng nhà nuôi tằm cũng rất bàng hoàng, anh chồng sực nhớ ra mình đã làm bị thương người vô tội, vội quay sang nói với vợ:

-Nữ nhân kia lúc nãy bị rìu chém phải… liệu có sao không?

Trong lúc mọi người căng mắt kích động và lo âu nhìn theo ba cái bóng đã khuất dần sau rặng cây, cô bé La La ôm chân mẹ cất tiếng nói non nớt

-Chắc chắn họ là thần tiên ông trời phái xuống giúp chúng ta rồi!

Nhiều năm về sau, dân làng Hạ cũng thật sự tin như thế. Khu rừng U Minh Uyển không còn nguy hiểm như ngày xưa nữa. Những vị mất tích không tái diễn, thậm chí có người đã vào rừng đốn gỗ và trở về bình an. Ngôi làng từ đó làm ăn phát đạt hơn, họ mở đường mòn để thông qua biên giới Bắc Sở trao đổi hàng hóa. Chuyện gì xảy ra với ba mẹ con người thiếu phụ xinh đẹp năm đó không có ai biết rõ. Họ chỉ phát hiện ra một khoảng rừng bị tàn phá nghiêm trọng, tựa như chiến trường một cuộc ẩu đả giữa hai con dã thú. Còn đối với một bộ phận Ma tộc thường ẩn trốn ở những khu vực lân cận, chúng hay nhắc nhở lớp con cháu về sau tuyệt đối đừng xem thường tiểu hài tử. Những thứ càng có vẻ vô hại, càng đáng yêu, thịt càng mềm thì càng có sức phá hoại khó tưởng tượng!

Advertisements

2 thoughts on “Phiên ngoại 6: Câu chuyện ở làng Hạ

  1. Ma tộc thường ẩn trốn ở những khu vực lân cận, chúng hay nhắc nhở lớp con cháu về sau tuyệt đối đừng xem thường tiểu hài tử. Những thứ càng có vẻ vô hại, càng đáng yêu, thịt càng mềm thì càng có sức phá hoại khó tưởng tượng!
    Thích câu này

    Số lượt thích

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s