Ngự Phật – O Trích Thần

np_cover1

 [Ghi chú: đọc hết review mới có quyền nhận xét né]

Thiên hạ khen quá là khen, đọc giả giục quá là giục, Hoa Ban vội quá là vội, dù bận cũng cố mà lôi ebook ra mần. Mình rút ra kinh nghiệm là không nên quá kì vọng vào một cái gì đó, càng không nên mon men đi xem người ta bật mí bí mật, như vậy hết cả bất ngờ!

Ngự Phật hay, một huyền huyễn quá là huyền huyễn rồi nhưng mình vẫn hơi thất vọng vì nó chưa đạt cái ngưỡng tuyệt vời như mình nghĩ. Phải chi…. phải chi…. phải chi… chưa biết gì hết, chưa nghe gì hết thì chắc là đọc sẽ lôi cuốn hơn… Một bạn chia sẻ với mình: Tớ ước gì có thuốc tẩy não uống xong rồi xem lại Ngự Phật. Ồ, cuồng tới mức này đấy!

Thú thật là ban đầu đọc cũng chết mê chết mệt, nhưng ai tinh ý sẽ phát hiện tác giả không giữ được phong độ như ban đầu, nhiều cái “chất” đã phai nhạt dần theo độ dài số chương, dẫn dắt mạch truyện cũng chưa khéo léo.

Một huyền huyễn thần tiên HAY là như thế nào?

Đã là huyền huyễn thì toàn hư với cấu. Phải làm sao cho người ta chấp nhận cái hư cấu đó, cảm thấy nó hợp lý, tự nhiên, tin rằng có một thế giới đẹp lung linh thần kì như vậy! Huyền huyễn mà viết mong lung, áp đặt nhất định thất bại. Hãy nhìn cây bút Đường Thất đỉnh cao của huyền huyễn. Có bạn nào cảm thấy hình tượng Đông Hoa đế quân là bốc phét không? Nhân vật ấy thần thông quảng đại là thế nhưng nó rõ ràng, có căn có cụi, dường như trở thành sự thật hiển nhiên, không làm người ta cảm giác tác giả nói quá, ca ngợi quá, làm bộ tỏ ra thần bí hay cố tình bôi thêm phấn son cho nhân vật.

O Trích Thần viết Ngự Phật đã phạm vào sai lầm này, một sai lầm rất cơ bản trong thể loại huyền huyễn. Ân Mạc khi ở phàm giời đã cho người ta cảm thấy anh mạnh hơn tất cả yêu-ma-đạo sĩ tồn tại ở đời. Vậy mà đùng một cái anh là người của tiên giới, tiếp tục tỏ ra mạnh hơn tất cả tiên-phật trên đời, cả Phật Tổ Như Lai cũng là cái móng tay của anh. Nhiêu đó chưa xong, lại ầm một phát anh thật ra là người của Thần giới, tác giả mà viết tiếp nữa chắc lại mạnh hơn tất cả Thần trên đời @_@ Ây da, Hoa Ban mà chui được vào trong truyện mình sẽ đưa cho anh này 1 cái thang và nói “Chàng ơi, cao quá rồi, trèo xuống dùm em đi!” Nam chính trong ngôn tình là phải siêu phàm như thế mới manly đúng không? Nhưng mà tội 1 cái tác giả viết chả khéo, làm nó không tự nhiên, cảm giác như một cái hố boom ấy. Cứ suy nghĩ thế này: 1 bạn học giỏi nhất lớp là vì bạn ấy thuộc lớp chọn mà lại học lớp thường, khi bạn ấy chuyển vào lớp chọn vẫn hạng nhất là vì bạn ấy có tên trong đội tuyển học sinh giỏi cấp thành phố, và bạn này tiếp tục đứng nhất trong đội tuyển đó đơn giản do bạn là học sinh giỏi cấp quốc gia rồi! Nói vậy chắc bạn hiểu nhỉ? Chiêu trò của tác giả đơn giản là đem cái siêu phàm đặt trên một mặt phẳng tầm thường, đó không phải thủ pháp thông minh đối với người viết truyện. Hình tượng nhân vật chỉ cần đẹp nhất trong câu chuyện dành riêng cho họ, nếu Ân Mặc là một thần tiên bình thường, có thêm chút xíu bản lĩnh thôi cũng không phải dở đâu, quan trọng là cái cốt cách mà tác giả vẽ nên.

Hình tượng mà O Trích Thần lựa chọn cho Ân Mạc là “con người bí ẩn, có vẻ ngả ngớn mà không ai bằng”. Phần đầu đã làm đúng như vậy, tuyệt vời! Nhưng mà cái tật xấu của người viết đó là “thấy hay làm tới”. Càng viết càng lố, càng nâng cao thì càng dễ đổ. Phải chi truyện chỉ chọn một bối cảnh, hoặc là dừng lại ở phàm giới, hoặc là kể từ đoạn tiên giới. Chứ lôi từ bên này nhảy tuốt qua bên kia chớp nhoáng quá, cứ thấy nó mơ hồ sao sao ấy. Đây gọi là tự giẫm vào chân mình! Bao nhiêu công sức gầy dựng một bối cảnh hoàn hảo cho câu chuyện rồi một phát “niết bàn” ném hết nhân vật vào sọt rác để làm mới thân phận cho nam chính, restart ở một thế giới lạ lẫm. Tác giả đã cố “níu kéo” để 2 phần trong câu truyện liên quan tới nhau, bằng cách đem vài nhân vật ở phần đầu xuất hiện trong phần sau. Cách làm này phổ thông rồi! Dĩ nhiên nếu O Trích Thần khéo hơn thì đã một chút thì đã không vụn, tiếc là cây bút này non tay quá.

Ái chà, viết tới đây Hoa Ban đã chuẩn bị đội mũ bảo hiểm vào rồi. Mọi người chọn cục đá nào nhỏ nhỏ xíu nhé! Mình nói nhiều thế này cũng vì ức quá thôi, mình muốn truyện hay hơn nữa, để không lãng phí lời lẽ ca tụng của các bạn. Hay là Hoa Ban già quá rồi nên trở thành bà cô khó tính nhỉ? *nghi ngờ*

Thôi thôi, không chê người ta nữa, không oanh tạc Ngự Phật nữa, truyện này hay mà, khách quan mà nhìn thì đâu có dở, nó đã kéo người đọc lếch hết 187 chương, có ai dám bỏ lỡ giữa chừng đâu? ^^ Ngoài nhân vật nam chính “có vấn đề” ra thì mọi chuyện đều tốt. Nữ chính vừa mạnh mẽ lại vừa chủ kiến, cá tính, đôi lúc cũng dễ thương vô cùng. Các nhân vật phụ cũng đóng góp câu chuyện của họ vào thành công của tác phẩm, như bi kịch của Tạc Xỉ và Nữ Bạc, duyên lận đận của Tiểu Chỉ và Quân Hầu, yêu lẫn hận của Hồ Hoàng và Hồ Uẫn, kết bi thương của Khổng Tước với Phượng Hoàng, bi tình của Lạc Lâm Cửu và Bạch Nhược, lặng yêu đơn phương của Phong Biệt Tình. Ở đời âu cũng lắm đắng cay nghiệt ngã, chữ “tình” viết dễ, nhưng có mấy ai hạnh phúc đi hết tình trường?

Thế giới kì ảo mà câu chuyện dựng nên khá hoàn hảo, nhân vật phụ tương tác linh hoạt, đánh bật cái suy nghĩ rằng “thần tiên thì ai cũng tốt”. Cho nên bạn nào xem Tây Du Kí mà quan niệm thần tiên đức độ, ngã Phật từ bi thì quên đi nhé! Trời cũng có tiên tốt tiên xấu, cũng như người có kẻ hiền kẻ ác, chả nơi nào đẹp như thiên đường mà cũng không nơi đâu hung hiểm như địa ngục.

hoa

Bồ đề bản phiến thụ, niêm hoa tiếu phàm tục.

Nghiệt hỏa huyết liên hoa, ngự Phật biến thành ma.

Hoa Liên là một đóa sen hồng thành tinh, nàng mang theo hồi ức thượng cổ của thăng trầm tạo hóa, của hỗn độn nhân sinh. Tự thuở hồng hoang Bàn Cổ tạo ra vạn vật, Hoa Liên đã ở đấy. Trong cái hồ Dưỡng Thiên Trì, đóa sen là nàng xinh đẹp biết bao, là báu vật lộng lẫy của tạo hóa, là “cô vợ nhỏ” ai đó muốn trồng.

Nhưng rồi nàng bị người ta lấy đi một đài sen, đoạt mất hai hạt sen, suýt tí nữa hương tan ngọc vỡ. Vạn năm lây lất cố sinh tồn, đóa sen nguyên thủy ấy đã đem lòng thù hận kẻ hãm hại mình mà thành tinh. Nàng là một thảo mộc kém cõi, tu vi bé tẹo, hay bị chúng yêu bắt nạt. Nhưng nàng sợ nhất vẫn là gã hòa thượng. Mô phật, ai có thể nói cho Hoa Liên vì sao gã thầy chùa này tù mà vẫn để tóc, cà sa cũng không mặc, vừa mặt dày vừa vô sĩ mà tự nhận mình là cao tăng có ai tin? Hắn một lòng hướng nàng quy y cửa Phật, như bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện mà luôn có mặt trong thời khắc nguy nan  nhất.

Hắn là Niết Thiên của Kim Luân Tự, một đệ tử tu hành mà vẫn phạm hết Bát giới không khiên dè gì. Nhà sư không ăn thịt? Hắn vừa ăn thịt vừa uống rượu. Sư tăng không sát sinh? Tay hắn nhuốm máu trăm họ không chút bận tâm. Hoa Liên quả thật bó tay với gã thầy chùa này, tâm không tĩnh, trí không thông mà vẫn thuận buồm xuôi gió, tu tới đâu đắc đạo tới đó, tu vi tăng vùn vụt không có dấu hiệu dừng. Nếu bọn họ biết được chủ trì Kim Luân Tự gọi hắn là “sư bá” thì sẽ khiếp sợ biết bao, nếu họ biết được lai lịch của Niết Thiên thì sẽ kinh hãi dường nào.

Đối với ai đó, hắn chỉ đơn giản là Ân Mạc. Hắn đặt gót vàng xuống nhân gian này cũng chỉ vì nàng…

Hoa Liên của hắn, bông sen của hắn, cô vợ nhỏ của hắn,… sự bảo vệ như có như không, sự quan tâm khi vầy khi khác… ai có thể hiểu vị trí của đóa hoa ấy trong trái tim người?

Phàm giới là cuộc dạo chơi. Khi mà nó không dung nạp nàng nữa, khi mà nó làm nàng trãi hết cay đắng ở đời, hắn sẽ đem nàng rời đi! Chưa ai nhìn thấu con người Ân Mạc, ngay cả những tên tuổi vĩ đại nhất phàm giới cũng chỉ là hạt bụi trong mắt ngài. Lộ ra nguyên hình, cũng là lúc hắn đem mỹ nhân trong lòng đến một phương xa, chốn này lòng người ấm lạnh, nó nhỏ bé tới mức không giữ nỗi bàn chân của Phật…

hoa

Tây phương cực lạc, ngã Phật từ bi, Như Lai chưởng quản,…

Hoa Liên lần nữa mở mắt, cảm thấy chuyện cũ như một giấc mơ, qua một đêm lại quên đi gần hết. Nàng được nuôi trong cái lồng kính ẩn sâu nơi địa phủ. Thế giới u ám của oan hồn và kiếp số, do dự với bát Mạnh Bà, lưu luyến trên cầu Nại Hà, chìm vào dòng chảy sông Luân Hồi. Hoa Liên tu hành và thành tiên trong địa phủ. Với tiên kiếp 9 lần ngư lôi đoạt mạng, hắn lại xuất hiện, lại che chở cho nàng.

“Ngươi là ai?”

“Ân Mạc.”

“Ta là ai?”

“Người con gái ta thích.”

“Vô sỉ.”

Cuối cùng nàng cũng rõ. Hắn không phải đệ tử ở Kim Luân Tự, người mang Lục Tự Chân Ngôn trên lưng sinh ra đã là Phật. Cho dù là một gã Phật không biết tụng kinh thì gốc rễ Phật học cũng đủ khiến hắn giống Phật hơn cả Như Lai. Tây phương cực lạc, ấy vậy mà có một người gọi là Sát Sinh Phật. Sát giới hắn không ngại, sắc giới hắn còn muốn thử với nàng… ở trời đất này có gì trói buộc Ân Mạc nữa?

Hoa Liên làm Bách Hoa tiên tử chưởng quản trăm hoa muôn lá. Nàng muốn đòi lại món nợ thuở hồng hoang, kiên cường và khôn khéo trước âm mưu thủ đoạn của chúng tiên nhân. Ai bảo thần tiên thì người người đều tốt? Một Thanh Lam Tiên Đế nhỏ mọn hiểm ác, một Tử Vi Tiên Đế giả dối xảo quyệt, một Chân Vũ Đại Đế kiêu ngạo bàng quan, một Long thái tử nham hiểm độc ác, một Tử Tiêu tiên nữ ích kỷ giả tạo,… thiên đình có gì tốt đẹp? Người ta tự cho mình là chuẩn mực của thế giới mà thật ra đã mục nát từ lâu. Sự bảo vệ của Sát Sinh Phật làm tiên giới e ngại nhưng không có nghĩa là Hoa Liên trăm sự bình an. Một năm hắn bị phạt nghe giảng kinh ở Tây Thiên cũng đủ làm nàng nếm hết cay đắng. Hoa Liên chưa bao giờ mềm yếu, cũng chưa bao giờ cuối đầu. Nàng là một sinh linh sống từ thời tối cổ, là hạt mầm ai đó gieo xuống đất này, lửa Nghiệt Hỏa không sợ quỷ thần, hồn Tổ Long ẩn nấp bảo hộ, nàng là độc nhất, không phải ai cũng có thể chạm vào!

Rồi một ngày nào đó, sẽ có người kể cho nàng nghe một câu chuyện xa xưa:

 “Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé, sinh ra đã có khả năng thông thiên, ba tuổi đã cùng một con hắc long tung hoành Tiên Giới… Mẫu thân của cậu bé đó tính tình không được tốt cho lắm, mỗi lần cha mẹ cậu nhóc gây gổ, cha cậu lúc nào cũng là bên bị bắt nạt…Sau đó cha nuôi của cậu bé đó cho cậu ta một hạt giống, để tự cậu ta trồng một cô vợ ra, thế là cậu bé kia gieo hạt giống đó xuống, sau đó thực sự trồng ra được một cô gái xinh đẹp, vậy là cậu bé liền được ôm mỹ nhân về nhà.”

Phật môn không cho phạm giới, Thiên đình không sống an lành, vậy thì làm Ma đi! Kiếp một đài sen sớm muộn cũng làm chỗ ngồi cho người ta, nàng thà đem Phật kéo về Ma đạo. Bây giờ hắn là ai? Là Phật hay là Ma? Ân Mạc lại trở thành ẩn số không thể giải đáp, hắn nhập Ma đạo nhưng không buông Phật pháp, nửa Phật nửa Ma hài hòa như một, phải chăng con người đó xưa nay chưa từng có một bộ dạng? Hắn là ai, đến từ đâu, mạnh tới mức nào… tất cả cũng chỉ là khái niệm khi hắn yêu nàng.

Mỗi thế giới đều có cánh cửa thông đến thế giới, một bông sen nhỏ được người đem đi rong ruổi trong chuyến du hành, từ hạt mầm mọc lá nở hoa, từ cánh sen biến thành người con gái… Đó là chuyện của ngày xửa ngày xưa, có một người đã đợi, đã chờ, gieo hạt cây, thu về nàng thê tử…

hoa

 

Online và ebook

Bài liên quan: REVIEW TỔNG HỢP
Advertisements

27 thoughts on “Ngự Phật – O Trích Thần

  1. Pingback: [List] Lão đạo/Hòa thượng | ♥ Mộc Lan ♥

  2. em thề là em đọc bất cứ thứ gì ngoại trừ trên face ra chưa comment bao giờ . Em là nam và đến với ngôn tình cũng một thời gian khá dài , đơn giản vì có sự đồng cảm . Vì vậy , từ những truyện đầu tiên , bản thân em đã quý mến nhân vật vô cùng . Không cần biết như thế nào , ác hay tốt , đẹp hay xấu , … , tuy nhiên , càng đọc hăng bao nhiêu em lại càng đồng cảm cho tác giả bấy nhiêu , thật khó để viết ra một quyển truyện mà trời ơi đất hỡi không có điểm tựa và chỉ do cảm xúc cộng những kinh nghiệm tạo thành . Dù vậy , việc giữ lữa để tiếp tục phát huy ngòi bút sao cho sống động , sao cho hợp khẩu vị từng đọc giả vẫn được tác giả cố gắng qua từng chương truyện , em cho phép bản thân cảm thông cho đồng chí O TÍCH THẦN . Em học nhiều hơn qa lời nhận xét của đồng chí Hoa Ban . Cuối cùng , em xin cám ơn các editor rất nhiều và em có ý kiến =(( ” em dất lười bình luận và là kẻ đọc chùa đến biến thái , tuy nhiên em luôn tôn trọng nội quy của nhà mỗi editor . vì vậy em sẽ vẫn còn như thế và chọc chữi khi không quý trọng công sức của họ . 🙂 tuy nhiên thế ko có nghĩa là em không tôn trọng họ . Xin hãy thông cảm cho những đứa ôm truyện mà bị gia đình ngăn cấm như em . xin hết “

    Liked by 1 person

  3. M thích Ngự Phật, thích nữ chính, thích cả sự cường đại, che chở, sủng của nam chính.
    Hoa Ban viết review hay, m thích, là một trong những nhà m ấn tượng. Đã đọc ngôn tình đc 5,6 năm, giờ số truyện chỉ nhắc đến tên mà nhớ đc toàn bộ nội dung không nhiều, cũng giống như không đọc được ngay những nhà mà m từng vào, nhưng Hoa Ban lại là một trong số đó 🙂
    Có những bạn bảo đọc ngôn tình rồi đọc đam mỹ mới là nâng lên level, m ko thấy thế
    Đọc truyện đối với m là giải trí, là thư giãn, hợp tâm trạng. Đơn giản là m thích, m muốn đọc.Không cần nghĩ nhiều , khẳng định m đọc nhiều, hiểu biết j cả.
    Mỗi người 1 quan điểm, m cảm ơn những bạn như Hoa Ban, viết review, preview, để m lựa chọn truyện, để chia sẻ, cảm nhận sở thích giống nhau.💐💐💐

    Liked by 1 person

  4. Coi xong review của Ban nên tò mò đọc tr này. Căn bản huyền huyễn “của hiếm người quý” quá. Đọc xong tr mình vẫn có thắc mắc là “nhà” của Ân Mặc là ở đâu? Ở Thần giới hay ở 1 thế giới khác? Phải có cái j giải thích về nguồn gốc của anh ấy thì mình mới hiểu đc tại sao anh ấy lại mạnh đến mức bá đạo như thế chứ nhi? Anh ý ” xử ” Như Lai ngon lành phát sợ luôn 😐
    P.S: rình coi trong này lâu rồi mà nay mới nhảy vào com, đừng hắt hủi nha ^^

    Số lượt thích

  5. Đọc xong bộ này mới vào đọc review của Hoa Ban. Đồng cảm nhận với Hoa Ban về Ân Mạc. Tuy rằng rất thích hình tượng nam lãnh khốc ban đầu của anh, bá đạo nhưng không quá, vừa đủ để bảo vệ chị, nhưng mà từ phần tiên giới trở đi, rới tới đến đoạn kết, anh lại sủng chị quá, mất đi cái phong độ ban đầu. Hơn hết là anh ảo quá! Đoạn anh chết nên quằn quại hơn, đau đơn hơn. Đọc tới đó có thấy một tia “anh bình thường” hơn một chút rồi rất nhanh bị dập tắt. Nếu O Trích Thần để sức mạnh của anh ở một giới hạn nào đó, đoạn cuối để anh dùng tình yêu với chị mà vượt qua giới hạn của bản thân, đạt được tới cảnh giới thần thì câu chuyện có lẽ sẽ hay hơn.

    Thực ra Thuyết chọn đọc bộ này vì tên nó là “Ngự Phật”. Có điều, đọc xong thấy hiểu biết về Tiên giới, về tu vi, về độ kiếp được khai mở mà Phật lí lại không được nói tới nhiều nên cảm thấy có chút thất vọng. Cầu nối duy nhất có lẽ là Hoa Liên là sen và Ân Mạc là Phật (98% câu chuyện). Đến cuối thì cầu cũng sập. Như Lai cuồng vọng với Hoa Liên mà Ân Mạc thì hóa Ma. Đọc từ điểm đầu tiên, ngỡ vị thế của Hoa Liên phải mãnh liệt hơn nữa, phải dây dưa nhiều hơn nữa với nhà Phật mới có thể tách ra được nhưng mà đọc tới phiên ngoại về nguồn gốc từ đâu mà có Hoa Liên thì hơi thất vọng. (Điểm thất vọng này có lẽ vì đọc bộ này sau “Đức Phật và Nàng”)

    Tổng kết lại thì bộ này khá, không đến mức xuất sấc nhưng không phải tệ, vừa chạm ngưỡng của những bộ ngôn tình đáng đọc. Cây bút chắc hơn chút thì sẽ đáng để đọc lại lần hai.

    Số lượt thích

  6. Đọc truyện tớ thấy khá hay tác giả cũng có hiểu biết nhất định về đạo phật.trong kinh phạm võng phật cũng viết có rất nhiều thế giới ví như mắt võng vậy.nên ai bít chút về đạo phật đọc se thây hay hơn.chỉ cay mỗi đoạn tên ân mac nó dùng khoa hồn ấn băt như lai hic.đúng là bố láo,có ai từng tự hỏi mình.tại sao lại là ta sinh ra mà ko phải la nguoi khác,tai sao lại đúng là ta ko nhỉ.hồi bé mình cứ hỏi như vây giờ minh đã tim đc câu trả lơi nơi phật pháp

    Số lượt thích

  7. đọc xong truyện rồi mà chưa thanks editor lại bay vào đây thanks cái review của hoaban hehe
    thấy nhiu bạn la đọc đến gần cuối nản nên ko đọc nữa còn mih thì thấy càng đọc càng ko ngừng dc đấy, bỏ bê bài tập luon^^
    Thân phận của Ân Mạc đúng là mù mờ thật nhưng tạm chấp nhận vì có phần của cha mẹ anh ở Bán kiếp tiểu tiên mà.
    Ko hiểu sao đặc biệt quan tâm đến 2NV Vân Khi và Hồ Uẩn, tiếc là đã ngưng nói về 2ng này sau khi Hoa Liên thành tiên.
    Khổng Uyên và Phong Biệt Tình nhiu bạn ko thích tg viết từ thẳng thành cong nhưng mih thấy 2ng này chẳng qua là tri kỷ thôi, còn nội dung trong truyện là do tg YY thôi kaka
    Truyện tuy dài nhưng nội dung phong phú thay đổi liên tù tì nên đọc cũng thấy hứng thú nhưng cũng có khuyết điểm là bỏ qua nhiu nv đã dc tg trạm khắc trc đó như Vân Khi – Hồ Uẩn, Khổng Uyên – Phượng Vũ, Phong Biệt Tình, Tử Vi. Nv đáng thương nhất chắc là Khổng Uyên đọc truyện mà thấy ức chế thay haizz, hi vọng tg viết thêm truyện khác để chừa đất bù đắp cho anh, chứ cứ để gã Long Vương Thái Tử kia thoát là tức điên rồi. trong NT cũng nói về con trai Ân Mạc và con gái của Tổ Long làm mih muốn có bộ gồm đời Tổ Long rồi đến đời con gái 🙂

    Số lượt thích

  8. Hoa Ban nói đúng ý mình. Lúc đọc truyện này phần đầu thấy hơi khó hiểu vì có mấy cấp bậc kiểu tu chân, nhưng đọc một hồi rồi cũng thấy thích thích, cái cách nữ chính nỗ lực để mạnh hơn, để thăng tiên đọc khá thú vị, Sau đến đoạn lên tiên giới mình thấy hơi mệt, đọc rồi ngắt, buồn buồn thì đọc tiếp, không có sức đọc liền mạch nữa vì nam chính Ân Mạc bắt đầu “siêu” quá rồi, “boss” nào ra cũng không địch lại ảnh hết, vị nào có địa vị cao, tu vi cao cũng không là gì với ảnh =_= Điều làm mình ráng lết đến hết truyện là muốn xem xem cái “ông thần” này xuất xứ gốc gác ở đâu ra thôi. Cái kết cũng làm mình hơi hụt hẫng +_+ Cứ dạo nhà Linhmaroon thấy ai cũng khen mới đọc mà đọc xong thấy mình hi vọng quá nhiều rồi,

    Số lượt thích

  9. Đầu tiên xin gửi lời chào tới bạn Hoa Ban. Nhà bạn là 1 trong các địa điểm mình hay lượn vào để xem review, tìm truyện hay để đọc. Sau là xin lỗi bạn vì h mình mới gửi comment, he he ^^
    Về truyện này, nghe các bạn giới thiệu ác liệt quá, Editor là bạn Linhmaroon, mình cũng đọc nhiều bài bên nhà bạn này cũng thấy hay, nên sụp hố luôn. Cơ mà lê lết 3 ngày 2 đêm, đến chương 125, mình đành drop vì càng đọc càng nản. Sozi bạn Linhmaroon 😛

    Liked by 1 person

  10. Truyện này mình đọc bên nhà Tử Minh Cung, đọc đoạn đầu bấn bé Sen không tả được, bạn chủ nhà edit khá mượt, đọc rất đã hì. Đọc khúc bé Sen tu hành mà tác giả phân chia cấp bậc ra cả list, cứ như luyện game bên võng du í, quay lại đọc mí lần mới nhớ nổi( anh Ân Mạc chắc cỡ đại đại thần quá :). Chỉ tiếc khúc cuối, haiz, đọc xong cứ thấy sao sao, suôn sẻ quá nên bị hụt…lửa nhiệt tình giảm 20%…. Sau đó có thêm chi tiết động trời uốn thẳng thành cong của cặp Khổng Tước và Phong Biệt Tình…huhuhu làm tan cả giấc mơ của mình về kiếp sau của Phượng Vũ, couple này dễ thương thế mà…lửa giảm thêm 20% nữa :(((((… Nói cho hết đau lòng thế thôi chứ truyện này là một trong những truyện nữ cường huyền huyễn nên đọc, có nhiều đoạn hài vô đối, diễn biến cũng khá nhộn nhịp và cốt truyện hấp dẫn.
    Hoa Ban viết review hay thiệt nha, trước h toàn canh của bạn đọc không đó 🙂 hì, Hoa Ban ơi, phù vân hoa tính dừng lun rùi hả, đừng nha, mình chờ bé chuột lâu lắm ùi 🙂

    Số lượt thích

  11. Truyện trên cơ bản là đọc ổn, nửa đầu viết tốt, mình đọc liền một mạch, nhưng đọc quá nửa thì lại thấy truyện viết hơi đuối, nên mới ngậm ngùi tắt lap đi ngủ, chuẩn bị hôm sau đi thi =)) Ngoại trừ chất huyễn huyền hơi điêu thì chất ngôn tình của truyện rất ổn, đủ sủng, đủ cute, đủ phúc hắc, đủ bá đạo. Ý kiến cá nhân của mình chỉ thế thôi

    Số lượt thích

  12. Ây thực ra đọc cuốn này cũng rất hay, mỗi cái hơi mù mờ về thân phận của bạn Ân Mạc. Cảm giác tác giả không nói rõ về chuyện này lắm. Hỏi ra thì mới biết trước bộ này là bộ “Bán kiếp tiểu tiên”, kể về bố mẹ bạn Ân Mạc. Đọc quyển này chắc sẽ hiểu rõ hơn về nguồn gốc cũng như bối cảnh tạo nên một người bá đạo như bạn này. Mỗi tội edit chưa hoàn nên m lười gặm, mới cả thấy bảo trình YY còn khủng hơn “Ngự Phật” nên m cũng chưa dám nhảy hố, ai đọc rồi cho ý kiến giùm nhé. Nhưng xét tổng thể lại thì truyện vẫn rất ổn, truyện huyền huyễn vốn đã hiếm, mà huyền huyễn được thế này còn hiếm hơn

    Số lượt thích

  13. ngự phật đúng là đọc càng về sau tác giả viết càng đuối, tác giả hơi bị YY nam 9 quá độ nhưng xét về tổng thể vẫn là 1 truyện đọc khá ổn trong thời buổi khan hiếm truyện hay như bây giờ

    Số lượt thích

  14. Không ném đá HB. Vì tùy người thưởng thức thôi. Ơ mà mình thấy cái câu cuồng kia quen quen… Hình như là mình…? 😕
    Ta rất thích Hoa Liên, vì nàng ấy tự lập tự cường. Ta thích Ân Mạc vì anh quá vô sỉ. Đúng là ta thấy tác giả hơi bị đề cao anh quá nhưng ta bỏ qua. Vì mạch truyện ta đọc k chán. Vs cả đúng gu của ta, ta thích nữ cường, ta thích sủng, nên ta rất thích bộ này.
    Thêm nữa là bạn edit làm rất mượt nha. Đọc rất thích. Chứ bộ “Đại Thần, em nuôi anh” cũng rất hay mà vì beta quá ẩu, dù cắn răng đọc hết nhưng ta vẫn có 1 loại xúc động muốn cảm thán với editor, nhưng nghĩ lại mình là đọc chùa nên cũng không dám nói gì…
    Túm lại, đúng là không nên nghe quá nhiều ng nói trc khi đọc. Vì cảm thụ của mỗi ng khác nhau, khó tránh khỏi thất vọng… Haizz…

    Số lượt thích

    • Công nhận với bạn một điểm là edit hay khiến truyện được cộng thêm nhiều điểm chói lọi luôn, có những truyện đọc cv thấy bình thường nhưng được edit cẩn thận kỹ càng đọc rất thích có những truyện đọc cv thấy hay lắm mà đến khi đọc bản edit mình thất vọng toàn tập. Tớ cũng từng nghe mấy người giới thiệu truyện Thế hôn của Ý Thiên Trọng nên đọc nhưng đọc những dòng edit mà …. đành ngậm ngùi đi đọc convert, cũng chẳng dám nói gì với bạn chủ nhà vì truyện dài, làm thế đã là cố gắng lắm rồi nhưng đọc cố thì đọc không nổi 😥
      Mình nghĩ là giọng văn của Linh Maroon rất hợp với những truyện như kiểu thế này nên cũng khiến truyện hay hơn nhiều ấy chứ 🙂

      Số lượt thích

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s