Hoa Miêu Miêu – Quất Hoa Tán Lý

hoa-mieu-mieu-tron-bo-2-tap

Hoa Miêu Miêu – Quất Hoa Tán Lý

Phải đấu tranh tư tưởng vài ngày rồi Hoaban mới quyết định xem quyển sách này. Trước khi đọc, mình có vài suy nghĩ như sau:

Thứ nhất, có vẻ Hoa Miêu Miêu giống Hoa Thiên Cốt, hai nữ nhân vật chính cùng họ, tên truyện lấy tên nhân vật, cốt truyện xoay quanh quá trình yêu đương và trưởng thành của các nàng.

Thứ hai, có vẻ như Hoa Miêu Miêu là một bộ huyền huyễn dài và loạn. Mình có xem sơ qua spoil, cái gì mà mèo xuyên không, người xuyên không, có cổ trang lẫn hiện đại, có Tây Du Kí và Bảng Phong Thần… Rất chi phong cách thập cẩm!

Thứ ba, tuy chưa kịp coi hết “Tướng quân ở trên ta ở dưới” nhưng biết rằng tác giả Quất Hoa Tán Lý có nền tản, viết cũng khá, đáng tin tưởng và gửi gắm.

Vâng, sau ba cái nhận định ban đầu này, Hoaban đã anh dũng nhảy vào hố, oanh liệt hy sinh luôn! Hương Giang (2012) là công ty sách còn khá non trẻ, so với Văn Việt (2010), Quảng Văn (2009), Đinh Tị (2006), v.v… thì đây là một thương hiệu mới, đang từ từ tìm vị trí trong làng sách xuất bản nói chung và ngôn tình nói riêng. Xưa nay mình xem sách in thường chú ý dịch giả và cty phát hành. Do thói quen đọc edit nhiều năm, Hoaban cũng khó lòng phân biệt được chất lượng dịch thuật ở mức độ nào. Nhớ bộ Chẩm thượng thư phát hành bị chê thảm hại về bản dịch, mình xem qua thì thấy… cũng bình thường, không rõ lắm vì sao nó bị anti dữ vậy… (haizz)

Nói đến chuyện dịch thuật là bởi vì mình có thiện cảm với văn phong dịch giả của Hoa Miêu Miêu. Phát hiện ra rằng tập 1 và 2 không cùng người dịch, tuy nhiên nhìn chung là đọc dễ chịu và thoải mái (nhất là cuốn 2), từ ngữ gần gũi, có duyên. Chẳng biết các bạn xem có thấy vậy không nhưng mà Hoaban hợp gu với phong cách này, nửa cổ nửa tân, tùy hứng và phóng khoáng. Một giả thuyết khác là bản thân Quất Hoa Tán Lý tạo ra lối văn cho tác phẩm, người dịch chỉ follow. Anyway, cuốn sách này đáng được in ra, không mắc hội chứng “Từ kệ sách đến sọt rác”. (mọi người nhớ vụ này chứ? ==)

Điểm cộng tiếp theo sau dịch thuật là cốt truyện. Đúng thật nó rất thập cảm như mình nhận xét lúc đầu. Thập cẩm là cách nấu có nhiều loại nguyên liệu, gia vị. Nếu bạn khéo léo pha chế, có công thức tỉ lệ hợp lý thì tạo nên sự hài hòa giữa các mùi hương và thỏa mãn vị giác. Ngược lại, nếu bạn chỉ biết đổ 101 thứ vào cái nồi, nấu cho sôi nhừ ra thì chắc chắn vị nọ đánh vị kia, cay mặn hỗn loạn. Thiên hạ gọi món thập cẩm này với cái tên giản dị và gần gũi: Cám Heo! ==

love-cats-cling-1

Rất hạnh phúc và may mắn là Hoa Miêu Miêu thuộc trường hợp một, nó là tổ hợp của nhiều sản phẩm phim ảnh kinh điển, truyền thuyết cổ tích đã nghe và chưa nghe, gắn kết bằng mắc xích hài hước, tạo ra một chỉnh thể cân đối dù màu sắc không có quy luật. Câu truyện dài, cả về số lượng chữ và cảm nhận khi đọc. Các bạn nêu hiểu, khái niệm “dài” trong tiểu thuyết không có công thức cụ thể. Một bộ truyện nhiều tập đúng là rất dài nhưng một truyện đơn cũng có thể dài. Đôi khi bạn xem hai tập của một tác phẩm nhưng nhìn lại cảm giác nó không dài đến vậy, bởi vì tình tiết không xoay chuyển lớn, cứ lòng vòng trong phạm vi nào đó, dễ bị quên khi bạn đọc tới trang cuối cùng. Hoa Miêu Miêu làm cho người xem cảm thấy nó thật dài, không phải chỉ vì dung lượng mà vì ý tưởng, mạch truyện xoay chuyển kịch liệt, bối cảnh dựng rồi phá, phá rồi dựng lại, cứ như một vở ballet trên sân khẩu mà mỗi lần tắt đèn bật đèn là cho ra background khác. Ít tác giả viết được như vậy mà không làm loạn tác phẩm.

Hoaban đang cố tìm điểm trừ đây, vẫn chưa nghĩ ra nên mình sẽ nói đến điểm cộng thứ 3. Cái đáng khen nữa trong Hoa Miêu Miêu là thái độ sống, màu sắc cuộc sống hay tư duy tình cảm và lý trí của người viết. Trừu tượng quá, mình nói nôm na là không khí trong truyện. Đọc văn Đinh Mặc bạn dễ dàng cảm thấy độ gấp gáp và nồng nàn, sự bí hiểm và trí tuệ. Đọc văn Thi Định Nhu dễ thấy sự phức tạp của cuộc đời và mâu thuẫn của con người. Đọc văn Tinh Dã Anh bạn thấy sự đùa cợt và vô trật tự. Văn Bộ Vi Lan thì dịu dàng và dữ dội, dằn co và êm đềm… Thế còn Quất Hoa Tán Ly hay là Hoa Miêu Miêu?

Không nghiêm túc nhưng rất nghiêm túc, vui nhộn nhưng thoang thoảng buồn, rất hy vọng nhưng còn mất mát… Mỗi bi kịch đều được nhìn qua góc độ lạc quan. Có người nói chết là hết nhưng Hoa Miêu Miêu nói chết là để bắt đầu lại lần nữa. Có người nói chia ly là vĩnh biệt nhưng Hoa Miêu Miêu nói chia ly là để tái ngộ bất ngờ hơn. Nhiều chuyện tình thích kết thúc vào lúc đôi trai gái kết hôn và sinh con, khi họ có tất cả tuổi trẻ và tương lai hứa hẹn. Một số truyện khác sẽ kết thúc vào ngày tháng họ cùng già rồi chết bên nhau, không có tuổi trẻ cùng tương lai nhưng có quá khứ và kỷ niệm trọn vẹn. Cái kết hoàn mỹ là loại nào? Hoa Miêu Miêu diễn tả thăng trầm của đời người, sinh tử là hiển nhiên nên đó không phải bi kịch. Cổ tích kể rằng từ đó hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Hoa Miêu Miêu kể rằng từ đó hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau đến khi họ chết già. Khái niệm “mãi mãi” quá mơ hồ và định tính, nó ngăn cách chúng ta nhìn vào điểm cuối cùng. Mãi mãi có phải khoảng cách giữa hai đường song song không trùng nhau trên một mặt phẳng? Xin lỗi, nó kết thúc ở vô cực kia mà!

Trong thế giới thần tiên, Hoa Miêu Miêu cho rằng vĩnh hằng là khi chết nhiều lần, sống nhiều lần nhưng vẫn yêu nhau. Vĩnh hằng là khi đất trời thay đổi, bản tính thay đổi nhưng vẫn thích nhau. Cười một đoạn lại khóc cho ly biệt, sau đó ngống trông tái ngộ để cười thêm đoạn nữa. Đừng buồn vì những gián đoạn do sinh tử mang lại, hãy vui vì sau từng gián đoạn là hạnh phúc hữu hạn.

Nhìn chung, câu truyện này không buồn tí nào, cực kì vui-nhộn-điên-rồ nhưng cảm xúc rất thật. Nó là một kịch bản hoành tráng đơn giản và mỗi lần màu nền thay đổi sẽ tạo ra khung cảnh mới. Hoaban xem không ít kiểu tình tiết như vậy, lấy ví dụ như Con dâu nhà giàu của Thập Tam Xuân. Ở nửa truyện nữ chính chết và trọng sinh, làm lại từ đầu câu chuyện tình vốn đẹp. Độc giả có thể bỏ cuộc chỗ này bởi vì họ không chấp nhận sự phá đổ và xây dựng lại. Đang yên đang lành tự nhiên chuyển hướng gọi là vô duyên, viết đến kết bài còn sang trang viết phần 2 gọi là lan man dài dòng. Thế những Hoa Miêu Miêu đã làm được điều này, một câu chuyện tiếp một câu chuyện, sẵn sàng đạp đổ để tái kiến thiết.

Đây là một tác phẩm đáng gửi gắm hy vọng, bạn hãy thưởng thức như món tráng miệng, không cần quá nghiêm túc, hãy để nó trêu đùa tư duy của bạn, khoan dung mỗi khi tác giả buông tay để viết một chuyện khác bằng nhân vật cũ. Truyện có 90% tiếng cười, 10% nước mắt lặng lẽ. Khóc xong thì lau sạch đi để cười tiếp phần hai ba tư năm… ^^

***

Nàng là một chú mèo xuyên không, hoặc nàng vốn ở thế giới xuyên không biến thành mèo, không có câu trả lời chính xác.

Nàng yêu người đó bởi vì ký ức, hoặc chính vì yêu nên tạo thành ký ức, không có đáp án rõ ràng.

Đây là bài toán về con gà và quả trứng, khi mà người ta phát hiện thế giới này là vòng tròn thời gian khép kín, làm sao xác định một điểm khởi đầu?

Trong giấc mơ của cô mèo, chủ nhân là một chàng trai dịu dàng. Anh đưa cô ra khỏi bệnh viện thú y nghèo nàn tù túng, cho cô một mái nhà và thoát khỏi thân phận mèo hoang. Lúc đó cô là một vật nuôi ngây thơ ngoan ngoãn, hạnh phúc đơn giản khi được cuộn tròn ngủ trên đùi anh.

20130313_infinite_sungjong-600x329

Khi anh là một người phàm ôm cô ra khỏi lồng sắt, anh cười bảo: “Miêu Miêu, về nhà thôi!”

Khi chàng là một Thần Quân ôm nàng vượt chín tầng, chàng cũng nói: “Miêu Miêu, về nhà thôi!”

Thiên biến vạn hóa muôn trùng, khái niệm “nhà” chỉ có một. Chàng là Tất Thanh, Hướng Thanh hay Bích Thanh, nàng vẫn là Hoa Miêu Miêu ngoan ngoãn ngủ trong lòng chàng. Hồi ức vạn năm có thể khiến mọi cảm xúc trở nên phai nhạt, bởi vì thời gian có tác dụng bào mòn. Hồi ức triệu năm cũng có thể khiến tình cảm bất diệt, bởi vì thời gian làm ta già cỗi mà người già thì cổ hũ, ghét sự đổi thay.

Trải qua năm tháng dài dằng dặc, loài người từ xe ngựa đã lái ô tô rồi, thần tiên thích cầm Iphone hơn là dùng phép thuật truyền âm, màu nhiệm dần cân sức với công nghệ hiện đại… Những thay đổi đó không ảnh hưởng nhiều đến họ. Khi chàng là Chiến thần của Thiên giới có binh tướng hùng dũng trong tay, chàng sẽ dùng quyền lực để bảo vệ Miêu Miêu. Nếu chàng mất tất cả trở thành người phàm, sự bảo vệ đơn giản là cầm chiếc ô che cơn mưa Đông Hải.

Miêu Miêu thuở bé không thể nào hiểu vì sao Thần quân muốn nàng học cách làm người, muốn nàng dùng hình người mà không phải con mèo tam thể. Nàng vốn là mèo, bản tính mèo thâm căn cố đế không sửa được, cho dù sống qua thiên niên kỷ vẫn bị kích động bởi sợi cỏ đuôi chó và một cuộn len. Bích Thanh không ghét bộ dạng con mèo nhưng ngài vẫn muốn nàng làm người bởi vì chỉ trong hình người họ mới đến được với nhau.

Khi Bích Thanh còn đủ quyền lực và sức mạnh, ngài muốn dùng tất cả hơi thở và tính mạng để yêu trước một bước. Miêu Miêu trưởng thành rất chậm, nàng mất thời gian dài để hiểu tình là gì. Thời gian đó, vừa khéo bằng cả quãng đời của vị Thần Quân. Tuy rằng hồn nhiên vô tư không phải tội nhưng nó là sự tàn nhẫn. Bị giam cầm trong bóng tối, Bích Thanh Thần Quân gánh cả quả núi trên vai, nó không hề nặng bởi vì cái chết của ngài là chi phí vừa đủ, bởi vì trong lòng ngài còn có một con mèo ngốc, nó khăng khăng cho rằng ngài vĩ đại hơn cả tạo hóa nhân sinh. Bích Thanh nói ngài không thích nàng, bởi vì cảm xúc dành cho nàng là Tình Yêu. Bích Thanh dạy nàng tiếp tục trưởng thành và mạnh mẽ dù ngài không bên cạnh. Bích Thanh còn dặn dò nếu họ có con thì hãy giúp ngài nuôi nấng nó. Có rất nhiều dự tính chưa làm kịp, ngài vẫn chưa dẫn nàng du ngoạn nhân gian, vẫn chưa dạy các con đạo lý làm người và cõng chúng trên vai lao ra chiến tuyến. Linh hồn của Bích Thanh nhuộm màu khói lửa, bởi vì mèo ngốc nên mềm mại như nhung. Tương lai của ngài thì không có nhưng tương lai Miêu Miêu vẫn còn dài, bởi vì ngọn núi trên vai sẽ không thể nào sụp xuống, sinh mệnh Thần quân chống đỡ nó ngoan cường.

Phật Tổ nói, bao giờ nước suối xuyên thủng khối đá ở núi Lạc Anh thì chồng của Miêu Miêu sẽ trở về. Chồng của Miêu Miêu là ai hả? Chàng là Bích Thanh của Thiên giới, rất lâu rất lâu về trước đã thành huyền thoại, rất lâu rất lâu sau này sẽ bị lãng quên. Miêu Miêu và Tiểu Mao vẫn ở Lạc Anh chờ nước suối bào mòn tảng đá, biết đến ngày tháng năm nào? Loài mèo không có trí nhớ dài, vì thế nó sẽ nhanh quên đoạn mong chờ ở giữa, chỉ nhớ ngày bắt đầu và kết thúc mà thôi.

Không có Thần quân bên cạnh, Miêu Miêu sẽ không cô đơn, bởi vì nàng có rất nhiều bạn và chàng cũng không ít hơn. Tiểu Lâm và Oa Oa vẫn chăm sóc nữ chủ, Mạc Lâm và Cẩm Vân sẽ không bỏ rơi nàng, Ngân Tử cùng Ngao Vân là những người bạn tốt… Có rất đông bằng hữu bốn phương sẽ cùng nàng chờ đợi, và những thuộc hạ của chàng năm xưa luôn bảo vệ mẹ con nàng. Sự vĩ đại của một người chỉ thực sự thể hiện sau khi họ chết.

6aa3df83gw1en707sark2j20e60ot78u

Chắc Bích Thanh vui lắm nếu chàng biết Miêu Miêu sinh một chú mèo con. Một con mèo mang nửa cốt rắn có hơi quái nhưng vẫn đáng yêu chán! Chàng phải sớm quay về kẻo Miêu Miêu làm hư thằng bé. Mẹ mèo ngốc không giỏi dạy con đâu! Tiểu Mao không thích ông bố trong truyền thuyết, từ lúc nó ra đời thì phụ thân đã thành nhân vật trong sử sách rồi. Tiểu Mao có máu phản động, mẹ mèo thì cứ ngồi ngốc chờ nước xuyên thủng đá, thôi để bổn mèo chém vỡ nó ra, miễn chờ miễn phiền! Nguyện vọng của mèo con thành sự thật, bởi vì ông bố trong truyền thuyết của nó đúng hẹn trở về. Mèo ta không thích điều này! Cuộc chiến giành giường là cuộc chiến trường kì, thương lượng và vũ trang phải từ từ giải quyết…

Phá đổ và làm lại là cách diễn biến trong Hoa Miêu Miêu, có lẽ nó làm bạn không kịp chuẩn bị nên hãy cố học cách thích nghi. Nhân vật ngày trước và bây giờ có nhiều thay đổi lớn nhưng hành trình họ đến với nhau vẫn chân thành và ngọt ngào. Thêm một mối tình bị nàng thiêu rụi bằng Tam Muội Chân Hỏa, Miêu Miêu muốn được già đi và luân hồi. Đưa tiễn nàng có rất nhiều bạn hữu và một tiếng rồng ngâm. Thời gian sống quá dài khiến ta cảm thấy mình và thế giới không còn liên lạc, tái sinh là một cách tốt dù không có vĩnh hằng. Định mệnh có hình tròn, mèo Miêu Miêu vì yêu Tất Thanh của tương lai nên mới đi tìm Bích Thanh trong quá khứ… Phần sau cùng của câu chuyện này hãy để nó tiếp tục xảy ra trong tưởng tượng của độc giả!

Nhìn chung, Hoa Miêu Miêu là cuốn sách thú vị, nó đem lại nhiều tiếng cười và suy nghĩ. Hoaban thích chất hài hước của Quất Hoa Tán Lý, tự nhiên chứ không gượng ép, đơn giản chứ không màu mè. Nữ nhân vật quá sức đáng yêu và tính cách lạc quan vô tư của cô khiến người ta ngưỡng mộ. Phải biết rằng không có nhiều người chiến thắng được cám dỗ của hư vinh và tham vọng. Để sống đơn giản cần có nhiều dũng khí!

Hoa Miêu Miêu là một bức tranh nhiều sắc màu và minh họa chibi. Ở đó không chỉ chú trọng tình yêu nam nữ ủy mị mà còn có tình bạn và tình thân hết sức hài hòa. Hoa Miêu Miêu không dạy bạn yêu là phải đau thương oằn oại, phải treo cổ nhảy lầu mới gọi là khắc cốt ghi tâm. Tình yêu để tâm hồn không đơn điệu, để có hy vọng và sống tốt. Vào lúc bạn đánh mất nó, hãy nhìn thế giới xung quanh mình, bạn bè và người thân sẽ cho bạn điểm tựa. Hãy sống mạnh mẽ để tình yêu trở lại!

 

Bài liên quan: REVIEW TỔNG HỢP
Advertisements

12 thoughts on “Hoa Miêu Miêu – Quất Hoa Tán Lý

  1. Mình từ lâu không đọc ngôn tình vì bị thích tình yêu của những chàng trai hơn,đam mỹ.~~
    Nhưng vô tình kiếm truyện đọc, rồi lạc vào chốn này, đọc một vài review của bạn, rồi thích giọng văn của bạn luôn.
    Vì vậy, mình sẽ đọc truyện này. Cảm ơn vì những review rất thú vị, Hoa Ban.

    Số lượt thích

  2. Bị thix truyện của Quất Hoa từ hồi đọc Tướng Quân vì cái chất hài tự nhiên dễ sợ, thêm chút bi thương mà không bi lụy bởi những đoạn văn ngắn với những khoảng lặng gây ám ảnh. Đọc Yêu vật thì thấy nó đơn giản đến phát cuồng, kiểu kiểu như: “Òa, hết rồi à, em muốn phiên ngoại” ಥ_ಥ Vẫn chưa đọc Miêu Miêu vì…lười, cơ mà sau khi đọc review của bạn thấy cảm xúc dâng trào nên phải lao đi đọc luôn đây. Tks Hoaban nhiều á ٩(^‿^)۶Hóng Phù Dung, yeah ≧▽≦

    Số lượt thích

  3. Tớ cũng thích Quất Hoa, thích cái văn phong và kết cấu truyện cũng như tình tiết truyện của tác giả này. Cách hành văn súc tích, k lê thê nhưng mà hiệu quả. Cách kể chuyện thản nhiên nhưng giàu cảm xúc. Thái độ trong truyện tích cực hài hước nhưng mà vẫn có chất bi, bi nhưng ko lụy. Nghe nàng review thế phải đọc thôi. Nàng chưa đọc hết Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới à? Nàng nên đọc nốt đi thôi, truyện hay mà, càng về sau càng hay, cuốn 2 làm tớ tốn không ít nước mắt 😦

    Số lượt thích

  4. Vừa đọc xong cuốn này hồi đầu tuần, đọc rất chi hài hước, nhiều đoạn cảm động, nhất là khúc nam chính vũ hóa. T.T May kết thúc HE, cơ mà thấy ông Ngọc Hoàng với bà Vương Mẫu cộng với nam phụ thiệt là, thôi, nhờ vậy có chiện để coi.

    Liked by 1 person

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s