Sắc màu ấm – Phong Tử Tam Tam

Từ âm nghìn độ của băng tuyết đến hàng triệu độ của mặt trời, ấm nhất là 37°

Từ màu đỏ đến màu tím của cầu vòng, ấm nhất là màu đen lay láy trong đôi mắt em…

Sắc màu ấm – nó không bao giờ cố định. Có thể là màu vàng của tấm rèm treo trong phòng ngủ, màu trắng của cốc sữa tươi mỗi buổi sớm, màu xanh lục trên chiếc áo quân nhân, hoặc màu đen tuyền của mái tóc đêm dài rối trên tay anh…

Câu chuyện ấy đã đem tới một thứ màu sắc ấm áp như vậy!

“Có một số tình cảm nảy sinh cần năm tháng mới lắng đọng lại. Và sự chân thành của một số người cũng cần phải trải qua thiên trường địa cửu mới có thể cảm nhận được .”

Những năm tháng xuân xanh đẹp nhất của đời người, Giản Tang Du đã biết yêu. Mối tình đầu của cô, ngây ngô đầu của cô, xúc cảm đầu của cô, nụ hôn đầu của cô… mọi thứ đều gắn với một người tên Thiệu Khâm. Anh là cậu trai mới lớn xốc nổi, bạo dạn, lì lợm và đặc biệt…. lưu manh! Cái sự “lưu manh” của hắn thì cả đời Giản Tang Du sẽ phải từ từ trải nghiệm rồi, bởi vì rất lâu, rất lâu sau này, người nào đó đã cười ngả ngớn nói với cô:

“Em là vợ của anh. Từ nay về sau, anh có thể quang minh chính đại giở trò lưu manh với em, còn được luật pháp bảo vệ.”

Câu chuyện không đề cập quá nhiều về “ngày xưa”, chỉ biết họ quen nhau như bao đôi trai gái tuổi học trò, thân thiết ở mức độ trong sáng rồi tan vỡ dễ dàng như bong bóng xà phòng. Tình đầu mà, có mấy khi trọn vẹn đến cùng đâu!

Thiệu Khâm vốn dĩ đã quên mất một người con gái tên “Giản Tang Du” rồi. Năm năm trong quân ngũ, luyện tập ác liệt và lối sống khắc khổ đã lấy đi cảm giác mộng mơ thương nhớ ngày nào… Mãi đến khi anh gặp cô lần nữa…

Giản Tang Du kiêu ngạo như con thiên nga.

Giản Tang Du lạnh lùng kiêu hãnh như bà chúa tuyết.

Giản Tang Du phớt lờ sự đeo bám của anh.

Giản Tang Du thông minh tài giỏi hơn tất cả nữ sinh trong lớp…

Em đâu rồi?

Bây giờ đôi mắt này chỉ có sợ hãi và u buồn. Bây giờ mái tóc này rối tung chật vật trong ánh đèn mờ ám quán bar. Bây giờ em tự ti khép kín như một đứa con gái tầm thường hèn mọn. Bây giờ em không chồng và nuôi một đứa con hoang, mất cha mẹ và cưu mang người anh tàn phế.

Thiệu Khiêm giật mình khi nhìn thấy một Giản Tang Du như vậy, càng giật mình khi phát hiện lòng mình tan nát như bị cắt đứt từng khúc ruột. Thì ra trời sinh anh là một gã si tình, 5 năm rồi, ai ngờ vẫn vì cô mà uống say như chết…

“Tình yêu lúc còn trẻ, dù cho có suy tàn thế nào cũng làm lòng người buồn bã. Bởi vì lúc đó, nó mang lại một cảm giác mong đợi điều tốt đẹp mà những tình yêu sau khi trưởng thành không thể nào có được.”

Chắc là như vậy, tình yêu đầu đẹp quá, đến nỗi anh ao ước lần nữa bắt đầu lại nó. Giản Tang Du trốn tránh, tự ti về hoàn cảnh của mình, từng chút vùng vẫy khỏi vòng tay anh. Thiệu Khiêm là ai chứ? Hắn là tên lưu manh! Kẻ lưu manh chỉ dùng cách trực tiếp nhất để chiếm đoạt một cô gái.

Nhưng rồi anh phát hiện ra, cảm xúc của Tang Du quan trọng hơn ham muốn của anh, bình an của mẹ con họ quan trọng hơn bộ quân phục anh mặc trên người. Qúa khứ của cô, nổi ám ảnh của cô, phải hóa giải thì mới có thể bước vào thế giới của Tang Du.

Thiệu Khiêm mơ hồ chạm tay vào tấm màn sự thật. Mười bảy tuổi, Tang Du của kí ức đã chết, mang theo cơn ác mộng bị cưỡng hiếp, sinh ra Mạch Nha không biết cha mình là ai, kiện tụng đòi công lý thì liên tiếp thất bại, cha mẹ xót con hoạn nạn qua đời, Giản Đông Dục vì cứu em gái tự vẫn mà tàn phế một chân. Trong chốc lát, tương lai và thế giới của thiếu nữ mười bảy đã hoàn toàn sụp đỗ.

Thiệu gia, Trình gia, Hà gia – họ đều là dòng họ có tiền có quyền. Ba thằng con trai hại đời Tang Du chẳng mấy chốc thì thoát tội. Thiệu Khiêm ngỡ ngàng nhận ra, vây quanh mình toàn là một lũ khốn nạn. Em họ Thiệu Trí của anh, em trai bạn thân anh, rồi cả thằng con nhà họ Trình vốn thân quen từ lâu… Ba tên đó lại có thể là cha của Mạch Nha? Chưa bao giờ anh căm ghét thế giới mình đã sống và lớn lên như vậy. Ngày xưa anh cũng lông bông chơi cùng chúng nó, những tên công tử giới thượng lưu, nhìn đời bằng nửa con mắt, đem trò đùa mua vui hại chết một đời con gái. Thiệu Khâm có thể vì tình anh em mà bao che cho họ nhiều chuyện, nhưng nếu dám động tới Tang Du anh sẽ trở mặt thành thù!

Kế hoạch đòi lại công lý cho Tang Du rơi vào bế tắc khi mà cả ba đều phủ nhận có quan hệ với Tang Du, ADN của Mạch Nha không khớp ai trong số họ. Bao nhiêu năm qua, cô đã sống mịt mờ như vậy, không biết phải trút oán hận lên đầu ai, không biết tên khốn nạn nào hại đời cô thê thảm dường này, hại gia đình cô tan nhà nát cửa.

Thiệu Khiêm bất lực không thể thay cô đánh chết hắn nhưng anh muốn giúp cô xóa đi đau thương, bắt đầu lại cuộc sống mới chỉ có cô và anh. Thiệu phu nhân ngấm ngầm phản đối, chia cắt họ. Tang Du trốn tránh, rời xa anh. Và cực điểm là khi anh biết Tang Du bị thương tổn không cách nào mang thai nữa, họ sẽ không thể có một đứa con chung… Khó khăn trăm bề nhưng mà… Thiệu Khiêm vẫn muốn cưới cô, ai bảo anh yêu cô như vậy!

“Yêu anh thì ngoan ngoãn đứng sau lưng anh, trời có sập xuống cũng có anh chống đỡ.”

Và rồi trong cơn bế tắc, Hà Tịch Thành mở cho anh con đường quyết định đầy nghiệt ngã…

“Con trai của Giản Tang Du, thật ra chính là con ruột của cậu!”

Thiệu Trí vì ghen ghét Thiệu Khiêm mà nhắm vào bạn gái anh mình.

Hà Tịch Thành vì muốn giúp bạn thân mà dàn dựng lên màn kịch đưa Tang Du đến chỗ Thiệu Khiêm.

Ba nhà Thiệu, Hà, Trình vì thể hiện và con trai mà áp bức gia đình Tang Du đi tới đường tan gia bại sản.

Những người vây quanh anh đều ra tay chà đạp cô ấy, trong khi kẻ tội đồ lớn nhất là anh đang ung dung nhởn nhơ chẳng hay biết gì. Thiệu Khiêm từng ao ước Mạch Nha là con trai của anh nhưng khi điều ước thành sự thật anh lại khiếp sợ vô cùng. Tang Du sẽ hận anh thấu xương, nếu cô biết được… có lẽ sẽ tố cáo anh ngồi tù, sẽ đoạn tuyệt quan hệ, giữa họ sẽ không còn gì nữa…

Hoảng loạn và sợ hãi, Thiệu Kiêm kiên quyết phải kết hôn với cô, bất chấp rào cản nào cũng đem cô giữ bên mình. Anh chỉ có thể cưới Tang Du, vợ vốn là của anh, con vốn là của anh, họ là gia đình mà anh để thất lạc 5 năm rồi. Những ngày tháng cô sinh con vất vả, chịu đựng tủi nhục và đọa đày… làm sao bù đắp hết đây?

Thật ra câu chuyện của họ là tấn bi kịch của số phận. Những hoàn cảnh trớ trêu gây ra hiểu lầm không cứu vãn được, những tác nhân bên ngoài làm rối loạn cuộc đời của hai người… Hôn nhân ngọt ngào ngắn ngủi, ly hôn với tổn thương và một quá khứ hun hút như vực thẳm. Có lẽ Hà Tịch Thành và Thiệu phu nhân nói đúng, họ không nên ở bên nhau!

Tình yêu của Thiệu Khiêm và Giản Tang Du quá nghiệt ngã, yên và hận không cái nào buông xuống được. Anh hại cô tổn thương nặng nề, rồi anh trả nợ cho cô bằng tất cả cuộc đời còn lại. Mâu thuẫn, dày vò tất cả hút cạn hơi sức của đôi trai gái, mệt mỏi mà không quên nổi nhau…

Hai năm ly thân với sự cố chấp của Tang Du và sự đợi chờ bất tận của Thiệu Khiêm. Dằng co, níu kéo không cách nào đem vợ con trở lại… Mãi đến khi biến cố xảy ra buộc Tang Du phải dựa dẫm vào anh, rồi từng chút phát hiện anh đã quan trọng như con trai, như Giản Đông Dục, như người thân không thể thiếu của cô trên đời. Thiệu Khiêm là cha của Mạch Nha, là chồng của cô và cũng là người yêu cô nhất.

Cả câu chuyện là bản tình ca có bi lẫn hài. Cuối cùng thì thứ người ta theo đuổi suốt đời không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là một sắc màu ấm.

Nơi nào có Tang Du, có Mạch Nha, nơi đó có sắc màu ấm. Thiệu Khiêm sẽ bù đắp cho hai mẹ con họ bằng tình yêu cả đời anh.

Truyện kết HE hợp lý, viết có bài bản theo diễn biến tâm lý nhân vật, sắc nữ sẽ mê tít bộ này nhưng Hoa Ban cho rằng H văn có hơi nhiều, lược bớt sẽ tốt hơn. Bạn nam chính là con sói đầu đàn trong tất cả nam chính mình từng đọc. Thiệt là bó tay luôn, bản chất lưu manh ăn sâu xương tủy, lưu manh mọi lúc mọi nơi (==)

Truyện này ngược tâm nhé, ngược hơi bị nặng à T_T nhưng mà cũng quá ngọt ngào, quá lãng mạn cho nên… thôi thì bỏ qua cho cái sự ngược này đi ^^

Nhân vật phụ xây dựng cũng khá, đặc biệt là bé Mạch Nha quá ư cute, yêu không chịu được. Riêng mình thì cảm thấy phần ngoại truyện về Thiệu Y Hàm nên viết hệ liệt riêng, để vào bộ này hơi đột ngột. Truyện có chất quân nhân nhạt, không đáng chú ý.

Tóm lại “Sắc màu ấm” là bộ ngôn tình khá hay, có chiều sâu, cho rating 4.5

Ebook và online

Đọc trên LQĐ

Bài liên quan: REVIEW TỔNG HỢP
Advertisements

16 thoughts on “Sắc màu ấm – Phong Tử Tam Tam

  1. Mình thích chuyện một người yêu một người thế này, không có tình tay 3 tay tư phức tạp, có đau khổ giằng xé, có say đắm ngọt ngào, thích nhất là sự kiên định của nam chính Thiệu Khâm , nữ chính Giản Tang Du cố chấp, hoặc đứng yên một chỗ, hoặc cứ cố sức đẩy Thiệu Khiêm ra, may mà Thiệu Khiêm kiên trì, biết tiến biết lui nên cuối cùng 2 người mới có kết quả tốt đẹp. Thích bé Mạch Nha nhất nhưng đọc phần phiên ngoại về Mạch Nha lại cảm thấy hơi thất vọng vì chuyện tình cảm từ lúc mẫu giáo với Diệp Ân lại không có kết quả tốt đẹp. Ghét nhân vật Diệp Ân này mặc dù đã đọc truyện ” Khống chế tuyệt đối giải thích về suy nghĩ hành động của Diệp Ân “. Hơi lan man tý nhưng đọc truyện này thấy rất hay, diễn biến tâm lý nhân vật rất hợp lý, chỗ không ưng ý ở truyện này chính là H quá nhiều lúc không đúng lúc đúng chỗ, ảnh hưởng đến cảm xúc khi đọc. Nhiều lúc cảm động muốn khóc mà nam chính lại giở trò lưu manh ra …

    Số lượt thích

  2. Phần tiếp theo của Sắc màu ấm và Hơi Ấm là bộ “Khống chế tuyệt đối”
    , kể về cặp đôi Bạc Diệc Nam (trong bộ Dư ôn) và Diệp Ân (xuất hiện trong phần ngoại truyện Sắc màu ấm, mối tình đầu của Mạch Nha).
    Nhân vật chính: Diệc Nam, Diệp Ân
    Nhân vật phụ: Mạch Nha, Trần Úc,…
    Link truyện:
    http://xuyenkhong.wap.ug/library.php?&id=cat&cid=251469&dir=3071994

    Số lượt thích

  3. trời ơi, review hay quá nàng ơi !! mình đọc xong văn án, thấy 70 chương+ hàng loạt phiên ngoại thấy hơi ngán, nên tính bay vô đọc review cho xong! Ai dè đọc review xong phải bấm bụng, căng mắt đọc hết truyện !! Thanks nàng nhiều luôn, không thôi là bỏ hết một bộ hay rồi ! ^_^

    Số lượt thích

  4. review của bạn rất hay câu văn rất chau chuốt rất thích những bài viết của bạn, mong bạn có nhiều review hơn nữa . trước giờ chỉ làm một đọc giả thầm lặng nhưng hể bạn có review mới lại mình lại vào xem nói ra thật ngại quá thôi thì chỉ biết cảm ơn bạn chúc bạn nhiều sức khỏe
    p/s đây là lần thứ 3 mình đọc review sắc màu ấm nhưng vẫn thấy rất ấn tượng

    Số lượt thích

  5. hôm kia vừa đọc review của em xong liền down ebook truyện này về đọc. Phải công nhận cái ông Thiệu Khiêm này lưu manh chúa, H mọi lúc mọi nơi, dê không phân biệt tình huống T_T, Toàn truyện chị thích bé Mạch Nha nhất nhé, iu không tả cái cảnh bố ôm đi mà nó la lên “con không có giá đâu, chú đừng bắt con đi bán mà”. Iu Mạch Nha nhỏ nên iu luôn cả Y Hàm và Trần Úc sau này nữa, chị thấy chuyện tình của chúng còn thích hơn chuyện của bố mẹ chúng nữa đó, có một chút ngây thơ bối rối của hai đứa lúc còn nhỏ, sau lại có chút chia ly, quay quắc, vương vấn, đau đớn khi yêu thầm của Úc, có chút lạnh lùng nhưng sâu sắc của Y Hàm. Thật may cho cô bé Úc khi tình yêu nhiều năm của cô đã quay đầu tìm cô trước khi quá muộn, và cũng thật may cho Y Hàm vì đã có được tình yêu thuần khiết của cô bé đó trong bao nhiêu năm trời không thay đổi. Còn với cặp đôi trong chính văn thì ôi thôi, đọc đâu cũng toàn cảnh…. ngượng chít đi đc

    Số lượt thích

  6. Cảm ơn bạn đã review rất xúc động về bộ truyện mà tớ đã tham gia soát lỗi. Mình rất thích một số đoạn bạn viết, bài viết rõ chủ đề, làm rõ được tên gọi và ý nghĩa của truyện, cấu tứ bài viết mạch lạc.
    Nhưng mình hơi mắc bệnh nghề nghiệp. Có một số lỗi chính tả dễ gây hiểu nhầm, bạn muốn mình chỉ thì mình sẽ cop và paste cho bạn sửa. Lần đầu ghé nhà, mong bạn không cho mình quá “lắm chuyện”
    Giản Tang Du phất lờ sự đeo bám của anh–>phớt lờ
    đến nổi anh ao ước lần nữa bắt đầu lại nó–> đến nỗi
    đang ung dung nhỡn nhơ chẳng hay biết gì—>nhởn nhơ.
    Thiệu Khiêm mơ hồ chạm tay vào tấm màng sự thật—>tấm màn.
    tổn thương mà một quá khứ hun hút như vực thẳm—>và một quá khứ…
    Ngày xưa anh cũng long bong chơi cùng chúng nó—>lông bông

    Số lượt thích

  7. Mình rất thích đọc những review của bạn Hoa Ban, không biết là như nào nhưng mình thích đọc truyện hiện đại hơn, cũng cảm thấy những truyện Hoa Ban chọn để review rất có ý nghĩa 🙂
    Truyện này nội dung thì như Hoa Ban đã review còn edit thì cũng rất hay, giọng văn mượt mà và có sự thống nhất dù có nhiều người edit 🙂

    Số lượt thích

Biểu cảm cho comment: [̲̅$̲̅(̲̅ιοο̲̅)̲̅$̲̅] ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• (-’๏_๏’-) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s